S08 ổn định tinh thần, đáp lời một cách khéo léo: “Vì thủ tục điều tra vẫn chưa hoàn tất. Cấp dưới của tôi báo rằng cơ thể này có độ ổn định rất cao, rất nghe lời và ngoan ngoãn. Đã thực hiện hơn một nghìn ba trăm nhiệm vụ mà chưa từng xảy ra bất cứ sự cố nào. Vì vậy tôi tạm thời chuyển nó đến Trung tâm Nhà giam Thể tinh thần rỗng. Có thể phía ngài sẽ hiển thị một vài dấu hiệu bất thường, nhưng mà…”
Z như thể vừa nghe được chuyện gì đó rất buồn cười, bèn bật cười: “Một chút bất thường?”
Chính cái "một chút bất thường" ấy đã phá nát kỳ nghỉ của hắn.
Khóe môi hắn thoáng hiện ý cười nhẹ tênh, đôi mắt như gắn đá mắt mèo lạnh lẽo khiến không sinh vật nào có thể đoán được thật giả trong đó.
Không muốn phí lời thêm, Z hỏi thẳng: “267 đang ở đâu? Tọa độ.”
S08 lưỡng lự trong vài giây.
Nếu đối tượng là một NPC bản địa bình thường, Z muốn tìm được tọa độ chính xác thì chỉ cần chưa tới một phần mười nghìn giây.
Giờ lại bị cái gì đó cản trở? Lẽ nào là do thân phận của 267?
“Cho cậu một giây.” Z cuối cùng đã lộ rõ bản tính, nụ cười hoàn toàn biến mất.
“Vâng, tôi… tôi gửi ngay đây ạ!” S08 vội vàng nói, đồng thời quyết định tạm thời giấu kín chuyện 267 là con người.
Quy tắc giữ bí mật cấp cao, điều thứ năm: Thông tin không chắc có nên nói hay không thì tốt nhất là đừng nói.
Nói ra rồi mà bị truy trách nhiệm thì toi. Nhỡ gặp đúng kẻ điên, cái chip bị tiêu hủy, còn bị đày làm NPC nữa thì thảm.
…
Khi Tạ Phùng San tỉnh lại, bức tường lập phương bán trong suốt quen thuộc một lần nữa xuất hiện.
Trong không gian ấy chỉ có duy nhất một chiếc ghế, cô đang ngồi trên đó.
Nhà giam.
Trước đây cô chỉ từng nhìn thấy nó qua ảnh, chưa bao giờ thật sự vào đây, vì từ trước đến nay cô luôn sống rất quy củ: Một người bạn đồng hành ưu tú, một con chó trung thành si tình, một vai phụ số N, một bạn tập cho nhân vật chính…
Và… một tảng đá. Ở trong cái kịch bản kinh dị nào đó thì phải? Quên mất rồi.
Sau khi phản diện gϊếŧ người xong là tiện tay vứt xác lên người cô, chính cái tảng đá ấy. Máu bắn tung tóe.
Cuối cùng cảnh sát đem cô về để nghiên cứu. Vai đó thật sự khá phiền. Dù không cần cử động, nhưng rất khó chịu.
Tạ Phùng San xoa hai bên thái dương đang đau nhức như bị kéo căng. Cô đứng dậy khỏi ghế, bước lên hai bước, vừa chạm tay về phía trước đã bị một lớp màng dẻo lạ thường bắn ngược trở lại.
Khoảng cách chỉ bằng sải tay.
Đang quan sát thì cô bất chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Tạ Phùng San lập tức xoay người lại.
Ngoài dự đoán, đó là một bóng người.
Cô cảm thấy có chút hưng phấn, nhưng chỉ một chút thôi, chưa đủ để khiến cô đứng thẳng lưng đối mặt.
“Anh đến để gϊếŧ tôi sao?”
Sau một tháng chống chọi, cô đã hoàn toàn thông suốt.
Nếu thực sự không thể quay về nhà được nữa, tan biến cũng không tệ.
Sống trong thế giới hệ thống… giống như đã sống hàng ngàn hàng vạn lần.
Cốt truyện kịch liệt, tình tiết điên cuồng, mỗi một bước đều phải nhắc nhở bản thân rằng tất cả chỉ là sự tập hợp của các điểm dữ liệu.
Thỉnh thoảng, cô cũng có những ý nghĩ vượt giới hạn.
Đâm đối phương một dao, máu sẽ không chảy. Chỉ là cảnh tượng sẽ lặp đi lặp lại, như thể hệ thống bị lỗi.
Nếu đối phương là nhân vật chính, vậy thì sẽ bị tái định dạng rồi bắt đầu lại từ đầu.
Dù sao thì kịch bản cũng ở đó, không đi hết sẽ không thể kết thúc.
Mệt.
Thật sự rất mệt.
Còn phải viết báo cáo tuần.
Máy móc tự động đo lường độ hoàn thành KPI cốt truyện…
Cô nghi ngờ cấp cao của cái thế giới hỏng bét này đã bị bọn con người thật, vừa hèn hạ vừa trơ tráo, chui vào chiếm cứ.