- 🏠 Home
- Nữ Phụ
- Hệ Thống
- Phùng San
- Chương 10
Phùng San
Chương 10
Thầy giáo mỉm cười hiền từ, vỗ vỗ vai cậu thiếu niên bên cạnh.
Định vỗ vai, nhưng khổ nỗi vóc dáng quá nhỏ bé, tay đưa lên phát hiện chẳng tới, đành khéo léo đổi sang cánh tay.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên người cậu, trong lớp chợt lặng hẳn đi.
Cậu ta chắc chắn phải cao một mét chín. Thời tiết hai mươi chín độ, vậy mà ngoài áo phông mùa hè, còn khoác thêm cả một chiếc áo khoác. Tứ chi dài, thân hình cao ráo, làn da trắng ngần. Mái tóc đen mềm mại rủ xuống trước trán, đôi mắt vẫn luôn cúi, cuối cùng cũng ngẩng lên, nhìn về phía trước nhưng không có tiêu cự.
Một đôi đồng tử màu nâu nhạt khiến người ta khó lòng quên, đẹp đến mức yêu dị, lại được những đường nét khuôn mặt sắc sảo lạnh lùng cân bằng lại.
“Du Chân.”
Cậu ta đọc tên mình, rồi chẳng nói thêm gì nữa.
Giọng nói của Du Chân trầm thấp dễ nghe, không cố ý hạ giọng mà tựa như mang chất kim loại đặc biệt, như thủy ngân đang chảy.
Ánh mắt cậu lướt qua từng người trong lớp, dừng lại một giây lâu hơn khi chạm đến Diệp Sài Tây.
Tạ Phùng San chống cằm lên mu bàn tay, đang tiến hành “nhiệm vụ bí mật” là trốn sau cái đầu to của Trần Trân để lén ăn một gói cay cay.
Cô chưa ăn sáng, đói đến mức bụng dán vào lưng.
Thế nhưng, cô vẫn chú ý đến ánh nhìn của Du Chân.
Theo hướng ánh mắt ấy, Tạ Phùng San kín đáo liếc sang bên phải phía trước.
Diệp Sài Tây.
Nếu đoán không nhầm, hẳn hệ thống đang báo cáo với hắn ta.
Còn cô thì không.
Vì sao cô lại không có?
Hừ.
Tạ Phùng San nghiến mạnh vài miếng, coi gói cay cay là vật để trút giận thay bữa chính. Nhai quá hăng, một thoáng sơ sẩy, miếng cay sặc chui tọt vào cổ họng, khiến cô ho sặc sụa đến trời đất quay cuồng.
Mọi người lại đồng loạt quay đầu nhìn về phía “con bé xui xẻo” kia.
Du Chân chỉ liếc qua một cái, trong mắt chỉ thấy một tấm lưng co rút như con tôm khô.
…
Tan học.
Đến giờ cơm trưa, Tạ Phùng San bị gọi vào văn phòng viết bản kiểm điểm vì tội ăn vặt trong giờ. Phải nộp tận một nghìn năm trăm chữ.
Lại mất thêm một bữa, đói đến mức hồn phách như sắp bay ra khỏi xác.
Vừa viết, cô vừa tiện tay mò được một gói bánh quy soda trên bàn thầy tiếng Anh, lại “mượn tạm” một gói thịt heo khô từ bàn thầy toán. Lại còn là hiệu Mỹ Trân Hương nữa chứ, hời quá.
Tạ Phùng San thuận tay trái, tay phải chống đầu, tay trái viết loằng ngoằng rất nhanh.
Làm việc này quá quen, đến mức trong đầu còn thừa không gian để nghĩ ngợi.
Vậy ra, hắn cũng không phải nam số ba.
Không phải thì tốt, chứ thật thì phiền toái lắm.
Tạ Phùng San vốn chẳng phải loại người hay ghi hận. Nếu không phải đơn vị lật kèo, không chịu cho cô đi thì đến thù với cấp trên cô cũng chẳng mấy khi nhớ, càng không bao giờ ôm mộng chờ hệ thống nổ tung như mấy NPC khác.
Xem ra lòng dạ cô cũng rộng lượng phết. Chỉ tiếc, có một tên khốn kiếp là ngoại lệ.
Cô thật sự căm ghét hắn.
Nếu có thể khiến hắn chịu ít đau khổ, gặp chút rắc rối, cô nhất định sẽ hết sức mà làm.
Nhưng nếu hắn đúng là nam số ba theo đuổi Diệp Sài Tây thì chưa biết chừng cô còn phải giúp hắn đưa thư tình. Lờ mờ nhớ rằng, nguyên thân của cô vốn là nữ phụ, thầm mến nam số ba nhiều năm, còn từng thay hắn chuyển quà kiểu như dành dụm tiền đi làm hai tháng chỉ để mua cho Diệp Sài Tây một món quà.
Trước đây cũng có cốt truyện na ná.
Suốt ngày thay nam số hai đi đưa cháo, chuyển áo, thậm chí đưa cả… bαo ©αo sυ. Cô từng bật hệ thống ra chất vấn: “Không có chức năng truyền tống cao cấp hả? Bắt tôi chen chúc tàu điện tuyến chín vào giờ cao điểm là sao? Cháo nóng suýt thì làm bỏng nát đùi tôi rồi đây này.”
Bảng điều khiển hệ thống chỉ hiện lên: [Cấp bậc của tôi không đủ, chỉ có thể giám sát tiến độ hoàn thành cốt truyện cho cô, xin lỗi.]
Khi đó, cô tức lắm.
Cái gì mà “cún con tình nguyện”, rõ ràng là thành người giao hàng không công còn gì!
Ấy vậy mà giờ nghĩ lại vẫn có chút hoài niệm.
Tạ Phùng San chán chường gập gập góc tờ giấy, tốc độ viết kiểm điểm cũng chậm dần.
Ngoài cửa sổ văn phòng bỗng truyền đến một giọng nói quen thuộc.
Diệp Sài Tây?
Tạ Phùng Sanh vểnh tai lên nghe ngón.
“…Cậu tìm tôi, phải không? Du… Chân.”
- 🏠 Home
- Nữ Phụ
- Hệ Thống
- Phùng San
- Chương 10