Đầu tháng mười hai, cả đất trời chìm trong khí lạnh khiến chuyến trở về nhà của Tạ Phùng San bị trì hoãn. Chuyến bay bị trễ, rung lắc dữ dội, mãi đến sau mười một giờ đêm mới hạ cánh xuống sân bay.
Lần cuối cô trở về là khi nào? Cô không nhớ nữa, những năm gần đây quá bận rộn.
Một trận bão tuyết vừa trút xuống, bảng hiển thị dày đặc các chuyến bay bị trì hoãn.
Cô không ký gửi hành lý nên đi thẳng đến bãi đỗ xe. Ở góc đông nam tầng hầm B2, cô thấy một chiếc xe quen thuộc.
Chiếc Chevrolet cô từng thuê trước đây vậy mà không hề bám bụi.
Còn việc nhớ đường về không thì chẳng quan trọng, đã có định vị GPS lo.
Tạ Phùng San cài đặt điểm đến rồi nhanh chóng nhấn ga. Chính cô cũng không để ý trên trán đã lấm tấm một lớp mồ hôi mịn.
Nhanh lên một chút. Nhanh hơn nữa. Có một giọng nói mơ hồ vang lên trong lòng: “Lần này, nhất định phải đi đến cùng.”
Dọc theo cao tốc Liên-Ho hướng về phía tây 176km, rẽ đường đi tiếp 25km, qua hai tiệm bánh bao suốt ngày tranh đấu là đến nơi.
Không cần nhìn định vị GPS nữa, bỗng nhiên cô nhớ ra rồi.
Cô thấy nhẹ lòng một chút, trí nhớ vẫn chưa đến nỗi quá tệ.
Nhưng có nhất thiết phải nhớ không?
Tạ Phùng San buông tay khỏi vô lăng, bàn tay phải siết chặt trong không trung một lúc, sau khi cử động cứng ngắc mới phát hiện ra hệ thống sưởi trong xe chưa tỏa hơi nóng.
Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài. Đêm tuyết gió, con đường phía trước là một mảng xám xanh mù mịt như sương khối.
Trên cao tốc không có nhiều xe, ai nấy đều thận trọng lái xe chậm rãi. Chỉ có mình cô là người duy nhất còn giữ chân đều đặn trên chân ga.
Cô thèm bánh bao ở tiệm phía đông hơn. Nhân bánh béo ngậy, dầu ớt thơm lừng, ông chủ là người đàng hoàng, không bao giờ băm mấy thứ như hạch bạch huyết trộn lẫn nhân.
Sáu giờ rưỡi sáng mở cửa, cô muốn ăn.
Khi Tạ Phùng San đánh lái tăng tốc, dạ dày cũng bị suy nghĩ ấy kéo căng, co thắt từng cơn.
Những hạt tuyết bị cơn gió đông khốc liệt cuốn theo, gào thét lao vào cửa kính xe.
…
Chỉ trong chớp mắt, trước mắt cô chỉ còn lại một màu trắng xóa.
Hơi thở Tạ Phùng San như ngừng lại.
Tất cả cảnh vật trong tầm mắt dường như đang trôi ngược về phía sau, rồi đột ngột biến dạng dữ dội.
Một chiếc Jeep xám sẫm lao vυ"t qua mặt cô.
Giống như khăn bị vắt kiệt nước, lại giống một món đồ chơi bằng giấy bỗng hóa mềm nhũn.
Trong không khí như có một tấm lưới vô hình, một bàn tay khổng lồ từ đâu đó thò vào, đủ sức nghiền nát tất cả.
Sức mạnh ấy như một đứa trẻ nghịch ngợm, nhào nặn cây bạch dương, hàng trăm chiếc xe và cả con đường cuộn xoắn lại, vo tròn, ép bẹt, biến dạng.
Khung cảnh bên ngoài cửa xe trong khoảnh khắc trở nên kỳ dị đến rợn người.
Tạ Phùng San không nhìn, chỉ ngồi yên trong xe với một sự tuyệt vọng bình thản gần như trống rỗng.
Lúc này cô mới chợt nhớ ra: nơi này chính là thế giới ý thức của cô.
Và giờ đây, nó đang bị kẻ quản lý xâm nhập.