Vương phi nghe xong lời này không có phản ứng gì. Thế gian này kẻ mua danh chuộc tiếng nhiều, người sống chưa chắc đã thật sự có bản lĩnh, chết rồi liền thổi phồng lên đến mức thần kỳ.
Vương phi lại uống mấy ngụm canh sâm, mệt mỏi ngủ thϊếp đi.
Lúc đó, Từ Vân Sơ đã ra ngoài, xe ngựa đi tới phố sầm uất nhất, Từ Vân Sơ liền cho phó phụ và xa phu đi đến quán trà uống trà, bản thân thì mang theo Ngân Hạnh vào một cửa hàng bán quần áo. Nữ chưởng quầy của cửa hàng là người quen, giống như là sớm đã đoán được nàng sẽ tới, một mặt đón nàng đi vào, một mặt thăm dò nhìn lướt qua đám người hạ nhân Vương phủ.
Nữ chưởng quầy: “Cô nương cứ yên tâm đi, mọi việc để ta lo liệu ổn thỏa.”
Từ Vân Sơ khẽ gật đầu cảm tạ. Tiến vào nhã gian phía sau, nàng cởi bỏ lớp cẩm y diễm lệ, thay một thân váy sam trắng tinh. Kim châu thúy hoàn trên búi tóc cũng tháo xuống, chỉ dùng một cây trâm bạch ngọc buộc tóc, nhẹ nhàng thanh thoát.
Từ cửa hẹp phía sau hiệu may, nàng lặng lẽ bước ra, rẽ sang cửa hông của hiệu thuốc bên cạnh, rồi nhanh chóng biến mất sau tấm biển gỗ cũ kỹ.
Sớm đã có một tiểu tư chờ ở cửa, thấy nàng xuất hiện, liền nhanh nhẹn bước lên nghênh đón, cười nói: “Nương tử đã tới, bệnh nhân đã đợi hơn nửa canh giờ rồi.”
Từ Vân Sơ chỉ khẽ gật đầu. Nàng theo thang gỗ đi lên lầu, đẩy nhã gian ra, liền thấy một phụ nhân hơn ba mươi tuổi đang chờ ở bên trong. Phụ nhân kia nhìn thấy nàng, liền mừng rỡ bước vội đến, nở nụ cười cảm kích: “Cuối cùng cũng đợi được Từ nương tử rồi. Phương thuốc người kê lần trước thật công hiệu, thân thể ta giờ đã nhẹ nhõm hơn nhiều. Người hẹn hôm nay tái chẩn, ta liền không kịp chờ đợi mà đến đây.”
Từ Vân Sơ hàn huyên vài câu với nàng ấy, rồi ngồi xuống bắt mạch. Vài nhịp sau, nàng buông tay ra, mỉm cười nói:
“Tốt hơn nhiều rồi, sắc lưỡi cũng nhạt đi. Thương Phụ Đạo Đàm Hoàn trước kia ta cho ngươi cứ tiếp tục dùng. Thêm Ích Mẫu Hoàn, mỗi ngày một viên vào sáng và tối, một tháng sau lại đến tái chẩn. Nhớ kỹ đừng để bị lạnh, cũng đừng ưu tư quá độ.”
Phụ nhân kia lại lải nhải hỏi những điều cần chú ý trong ăn uống hàng ngày, Từ Vân Sơ đều kiên nhẫn đáp lời.
Thật vất vả mới tiễn được người đi, nàng vừa uống một ngụm trà nhuận miệng thì cánh cửa phía sau bị đẩy ra. Kẻ đến một thân áo bào rộng, vóc người cao lớn, vuốt chòm râu đen dài, chậm rãi đi vào.