Chẳng bao lâu, Thích Vương phi liền đuổi tất cả các nàng dâu còn lại ra ngoài, chỉ còn lại ma ma thân cận hầu hạ. Lúc này, vẻ đau đớn trên mặt Thích Vương phi không còn che giấu nữa, bà nhào vào lòng ma ma, khó chịu đến mức rơi lệ.
Thích Vương phi: “Thuốc của Phạm thái y đã uống mấy thang rồi, lúc đầu hiệu quả rõ rệt, nhưng giờ lại chẳng ăn thua, đau đến mức không thể cầm cự được nữa.”
Lão ma ma ôm Thích Vương phi vừa lo lắng vừa vội vàng: “Đại tiểu thư của ta ơi, ngài hãy nghe lão nô một lời khuyên, hãy thả lỏng tâm tình đi. Trước kia Phạm thái y cũng đã nói, chứng đau đầu là bệnh mãn tính, liên quan rất nhiều đến việc ăn uống, sinh hoạt và tâm trạng. Từ khi Tam công tử đính hôn, lông mày của ngài chưa từng giãn ra. Bây giờ ván đã đóng thuyền rồi, ngài còn canh cánh trong lòng làm gì nữa?”
“Tam công tử là rồng phượng trong loài người, chẳng cần nhạc gia giúp sức vẫn có thể công thành danh toại. Mất cái này thì được cái kia, ai có thể đoán được Từ thị trước mặt này không phải là người tốt? Cái gì nên thuộc về Tam công tử, ông trời sẽ không bạc đãi hắn đâu, ngài cứ chờ mà xem.”
Thích Vương phi cuối cùng cũng được những lời này an ủi, tâm trạng cũng khuây khỏa hơn đôi chút. Bà lặng lẽ lau đi nước mắt nơi khóe mắt, rồi cũng thở một hơi thật dài.
“Thôi vậy, nhìn nàng mấy ngày nay yên tĩnh, không giống kẻ gây chuyện. Chỉ cần nàng không quấn lấy Hành Nhi, phủ đệ này sẽ dung chứa nàng.”
Lão ma ma thấy bà nghĩ thoáng, lộ ra nụ cười vui mừng: “Vậy là đúng rồi, con cháu tự có phúc của con cháu, hôn sự của Tam công tử người cũng đừng nghĩ nữa. Bây giờ, quan trọng nhất là dưỡng tốt thân thể, theo lão nô thấy, không bằng đổi thái y khác bắt mạch cho người?”
Thích Vương phi lộ ra vẻ mệt mỏi: “Ta bệnh hơn mười năm, thái y nào trong Thái Y viện mà chưa từng chẩn qua? Trái lại những phương thuốc kia, uống tới uống lui, đã không còn tác dụng gì.”
Lão ma ma không biết nhớ tới cái gì, đột nhiên tiếc nuối thở dài một tiếng.
Thích Vương phi xoa trán hỏi bà ta: “Sao thế? Nghĩ gì mà lại thở dài?”
Lão ma ma cười khổ: “Vương phi không biết, hơn ba mươi năm trước Thái Y viện có vị thái y họ Liễu, thuật châm cứu của hắn đạt đến trình độ xuất thần nhập hoá. Từ sau khi hắn bệnh mất, không người thừa kế y bát của hắn. Nếu lão nhân gia hắn còn sống, bệnh này của người chính là dễ như trở bàn tay.”