Không bao lâu sau, Hạo ma ma mặt mày tươi cười trở về, nói là Vương phi mời nàng qua, Từ Vân Sơ liền đi theo phía sau bà ta bước vào gian thứ hai phía đông.
Thích Vương phi che trán, được người nâng đỡ ngồi trên giường La Hán, bà nhíu chặt mày, vẻ mặt không vui dựa vào gối.
Bên cạnh Thích Vương phi, Đại thiếu phu nhân Tạ thị đang làm ướt khăn, định hầu hạ bà rửa mặt. Nhị thiếu phu nhân Lý thị thì bưng một bát cháo, chờ Thích Vương phi dùng.
Lúc Từ Vân Sơ bước vào, không ai để ý, chỉ có Lý thị lặng lẽ mỉm cười với nàng.
Từ Vân Sơ khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt không khỏi nhìn về phía chén thuốc bổ trong tay nàng ta. Từ Vân Sơ hành y nhiều năm, đối với mùi thuốc cực kỳ mẫn cảm, ngửi thấy chén thuốc bổ này có Xuyên Khung, Xích Thược, Thiên Ma… Xem ra Thích Vương phi quả thực đã mắc chứng đau đầu.
Mọi người đâu vào đấy hầu hạ Thích Vương phi rửa mặt súc miệng, Từ Vân Sơ yên lặng đứng cạnh Lý thị.
Chỉ là khi nha hoàn lấy đi Mạt Ngạch* của Thích Vương phi, nàng lặng lẽ liếc nhìn khuôn mặt bà.
*Khăn buộc ngang trán.
Gần huyệt Dương Bạch phía trán bên trái Thích Vương phi hiện ra vài vệt sắc xanh, mạch thận nơi đây sung huyết, khí huyết không thông. Lại nhìn sắc mặt bà trắng nõn có thừa, hồng hào không đủ, là do nhiều năm sống an nhàn sung sướиɠ, tứ chi không chịu vận động.
Bệnh như vậy, không chỉ uống chút canh Xuyên Khung Thông Huyết là có thể khỏi được.
Từ Vân Sơ trầm ngâm không nói.
Một lát sau, mọi người hầu hạ xong, Thích Vương phi uống cạn một chén thuốc, sắc mặt bà mới khá hơn vài phần. Bà vịn cánh tay ma ma, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn nhìn về phía Từ Vân Sơ.
“Ngươi tìm ta có chuyện gì?”
Lúc này mọi người mới đưa mắt nhìn về phía nàng.
Từ Vân Sơ từ phía sau bước ra, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, hướng Thích Vương phi quỳ gối hành lễ: “Hồi mẫu thân, nhi tức muốn ra ngoài một chuyến.”
Thích Vương phi khẽ hừ một tiếng, nhìn xem, đây chính là vô sự bất đăng tam bảo điện. Tuy nói bà đã miễn cho việc thỉnh an sáng tối, nhưng tức phụ của lão đại và lão nhị vẫn kiên trì tới thỉnh an, Từ Vân Sơ lại như một khúc gỗ mục, chẳng có chút linh hoạt nào, trong lòng Thích Vương phi không mấy vui vẻ.
Con người chính là như vậy, một mặt ghét bỏ đối phương, một mặt lại hận không thể để đối phương dán tới lấy lòng.
Thích Vương phi thân thể không khỏe, cũng chẳng muốn dây dưa cùng Từ Vân Sơ, chỉ có mệt mỏi phất tay: “Đi đi.”
Từ Vân Sơ lặng lẽ lui ra.