Nàng đích thân lấy các hộp thuốc trong bốn rương hồi môn ra, phân loại đặt lên giá. Sau đó chuyển một chiếc bàn dài nhỏ từ gian phụ phía đông đến. Chỉ trong một ngày, nàng đã dựa theo cách bố trí của căn nhà cũ ở Kinh Châu mà sắp xếp thành một tiểu dược phòng
Từ Vân Sơ vốn ưa thanh tĩnh, lại không thích mấy ma ma nhiều lời. Bởi thế, ngày trước đã khéo léo khước từ người hầu do Chương thị sắp đặt, nay về vương phủ cũng không khác. Ngân Hạnh vốn hiểu rõ tính chủ tử, tay chống hông đứng ngoài hành lang quát bảo bọn bà tử nha hoàn:
“Bình thường cứ về hậu chiếu phòng mà đợi, việc ai nấy làm, không được lười biếng. Không có sự phân phó của thiếu phu nhân, tuyệt đối không được bước chân vào chính phòng này.”
Nghe giọng điệu lanh lảnh của Ngân Hạnh ngoài sân, Từ Vân Sơ đứng ở cửa gian ngoài, nhìn lên án thư đặt y thư y án chỉnh tề, ngửi thấy mùi thuốc quen thuộc, khoé môi nhẹ cong, lộ ra nụ cười vui vẻ. Nàng coi như đã "an cư lập nghiệp" rồi.
Bùi Mộc Hành đi chuyến này mất năm ngày. Ròng rã năm ngày, Thích Vương phi viện cớ đau đầu, miễn cho vãn bối đến thỉnh an sáng tối. Tạ thị và Lý thị lại không dám qua loa, mỗi ngày vẫn theo lệ đến Cẩm Hòa Đường thỉnh an. Từ Vân Sơ hiểu được đây là Thích Vương phi lấy cớ không muốn gặp nàng, cho nên nàng cũng không đi làm cho người khác chướng mắt.
Chỉ là đến ngày thứ sáu, ngày mùng tám tháng Chạp, Từ Vân Sơ mang theo Ngân Hạnh sáng sớm đã chạy tới Cẩm Hòa Đường.
Đám ma ma thấy nàng có chút kinh ngạc, nhưng cũng không dám ngăn cản, khách khí dẫn nàng vào gian thứ hai phía tây: “Thiếu phu nhân đợi một lát, Vương phi đang đau đầu, vẫn chưa dậy.”
Từ Vân Sơ nhìn thoáng qua mặt trời, trong lòng lại có chút nôn nóng.
Hôm nay nàng muốn ra ngoài.
“Ma ma, có thể làm phiền người thông báo một tiếng hay không. Nói ta muốn ra ngoài một chuyến, mong Vương phi chuẩn cho.”
Thì ra là thế.
Hạo ma ma nhìn Từ Vân Sơ xinh đẹp thanh tĩnh, lộ ra vẻ thương cảm.
Hạo ma ma là một trong tứ đại quản sự của Vương phi, ngày thường bà ta quản lý ẩm thực sinh hoạt hàng ngày của Thích Vương phi.
Bà ta da trắng, mặt mày dài nhỏ, là một người nổi tiếng tính tình ôn nhu. Một cô nương nhỏ lẻ loi gả vào Vương phủ, không được người chào đón, khó tránh khỏi làm cho người ta sinh lòng đồng tình.
Hạo ma ma dịu dàng nói: “Thiếu phu nhân đợi một lát, nô tỳ sẽ đi xin chỉ thị của Vương phi cho người.”
Từ Vân Sơ nói lời cảm tạ với bà ta.