"Xin lỗi, nhưng tôi thích công việc pha chế này."
"Đáng tiếc thật. Bartender, cho tôi một ly Martini."
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của Vu Định Tích luôn nhìn chằm chằm Vu Dịch Xuyên, sắc bén như dao.
Sau khi pha chế xong ly Martini, Vu Dịch Xuyên đi vào nhà vệ sinh. Khi bước ra, cậu bắt gặp Vu Định Tích.
Anh ta vắt chéo chân, tựa vào tường hút thuốc. Vu Dịch Xuyên định chào hỏi rồi rời đi, nhưng anh ta lại mở lời:
"Lâu rồi không gặp, Vu Dịch Xuyên."
Vu Định Tích không đến Loris ngẫu nhiên. Có người nói với anh ta rằng gần đây Triệu Huệ Đồng thường lui tới một quán bar, khiến anh ta sinh nghi.
Triệu Huệ Đồng vốn là cô gái thuần khiết, rất ít khi đến những nơi như thế này, nên anh ta mới đến thăm dò. Không ngờ lại phát hiện được "một con cá lớn".
"Anh Vu, anh nhận nhầm người rồi." Vu Dịch Xuyên kiên nhẫn nói.
Vu Định Tích cười nhạt:
"Nhanh quên mặt thế à? Hai trăm năm mươi vạn đó cậu cầm không phải rất sảng khoái sao?"
... Có vẻ từng xảy ra màn kịch phú nhị đại dùng tiền đuổi người đi thì phải?
Vu Dịch Xuyên chợt hiểu ra. Người này cũng nhận nhầm anh là Vu Dịch Xuyên mà Triệu Huệ Đồng quen biết. Lẽ nào họ thực sự giống nhau đến vậy?
Bị nhầm thành người khác hết lần này đến lần khác, lại còn phải gánh vác mớ rắc rối thay người ta, Vu Dịch Xuyên – người xuyên không – thực sự cảm thấy quá phiền phức.
Anh định giải thích thì cổ áo bất ngờ bị túm lấy, cả người bị đẩy mạnh vào bức tường lạnh lẽo.
Vu Định Tích dập điếu thuốc lên tường ngay bên cạnh đầu anh. Mùi thuốc lá sát gần, thậm chí anh có thể cảm nhận được sức nóng từ tàn thuốc.
"Tôi đã nói, tránh xa Huệ Đồng ra. Mới mấy năm đã quên lời tôi rồi à? Hay lại thiếu tiền tiêu? Nói đi, cần bao nhiêu?"
Bị đối xử bằng lời nói và hành động đầy xúc phạm, Vu Dịch Xuyên không còn kiên nhẫn nữa. Anh lạnh lùng nói:
"Góc này, đúng là làm khó anh thật."
Vu Định Tích nhíu mày. Ánh mắt Vu Dịch Xuyên lướt qua đỉnh đầu anh ta. Hai người có chút chênh lệch chiều cao, hơn nữa lại đứng rất gần, khiến Vu Định Tích đang phải ngước nhìn anh.
Vu Định Tích: "..."
Vu Dịch Xuyên nắm lấy tay đang túm cổ áo mình, Vu Định Tích trợn mắt, chưa kịp phản ứng thì tay đã bị anh gạt ra.
Vu Dịch Xuyên chỉnh lại cổ áo, bình thản nói:
"Trước hết, dù tôi tên là Vu Dịch Xuyên, nhưng tôi không phải người mà anh và cô Triệu quen biết."
Vu Định Tích cười khẩy:
"Định coi tôi là thằng ngốc à?"
"Cũng khá là ngốc thật."
"Cậu!"
"Thứ hai, anh Vu này, chúng ta đều mang họ Vu, có khi từ mấy đời trước còn là bà con xa, nể tình này mà…"
"Đừng kéo gần quan hệ! Có người như cậu làm anh em, tôi thà vặn đầu mình xuống đá bóng cho cậu chơi còn hơn!"
Vu Dịch Xuyên tưởng tượng cảnh đó, thậm chí còn thấy hơi mong chờ.
"Ý tôi là, nếu có gì giống như mấy vở kịch máu chó, làm ơn hãy xác minh người rồi hãy diễn, ngay cả chó bị dại cũng phải cắn người trước khi được chẩn đoán mà."
"…" Chết tiệt!
Vu Định Tích lúc này mới bắt đầu tin rằng mình nhận nhầm người. Vu Dịch Xuyên mà anh ta quen tuyệt đối không phải kiểu biết cách mỉa mai đến mức này!