Chương 11

"..."

Không khí không quá nghiêm trọng, Vu Dịch Xuyên thở phào nhẹ nhõm. Dù tức giận vì sự tiếp cận đầy mưu đồ của Mễ Kha, nhưng việc người phụ trách anh lại là người quen cũng phần nào giảm bớt căng thẳng về việc bí mật bị lộ.

"Các anh phát hiện ra bằng cách nào?" Vu Dịch Xuyên tò mò.

"Đồng chí Dịch Xuyên," Mễ Kha đan mười ngón tay vào nhau, nở nụ cười đầy thú vị: "Ở đây là chỗ để anh uống trà chứ không phải nơi anh đặt câu hỏi."

Ở dưới mái hiên nhà người ta, Vu Dịch Xuyên đành xoa mũi: "Vậy thì anh hỏi đi."

"Không vội." Mễ Kha cúi đầu lật giở đống tài liệu trên bàn, nhướng mày hỏi: "Trước tiên, về chuyện bạn gái cũ cứu anh từ trên thuyền xuống, anh có nghĩ mình nên cúi người cảm ơn 360 độ không?"

Vu Dịch Xuyên thật sự không hiểu tại sao một người như Mễ Kha lại có thể bình an leo lên chức cục trưởng. Chẳng lẽ đất nước hết người rồi sao?

Vừa xem xong chứng cứ về chuyện Giang Dung lên thuyền, Vu Dịch Xuyên đã muốn đau gan.

Mễ Kha cười như không cười, nói đầy châm chọc: "Tôi thấy anh cưới luôn đất nước cho rồi, vừa có bảo hiểm trọn đời, yêu đương cũng có hẳn năm khoản phúc lợi."

"..."

"Cục trưởng," Thẩm Lam nhắc nhở.

Mễ Kha hắng giọng, cuối cùng cũng vào đề. Anh ta bắt đầu tra hỏi chi tiết về năng lực xuyên thời gian, những trải nghiệm, và kiến thức của Vu Dịch Xuyên. Câu hỏi rất tỉ mỉ, còn hay hỏi đi hỏi lại. Vu Dịch Xuyên trả lời suốt nửa ngày mà vẫn cảm thấy mới chỉ là bắt đầu.

Cảm thấy đã đủ, Mễ Kha tạm tha cho anh: "Nghỉ ngơi một lát đi."

Sợi dây thần kinh căng như dây đàn trong đầu vừa thả lỏng, sự mệt mỏi do nhiều việc chồng chất trào lên như thủy triều. Vu Dịch Xuyên chống tay lên trán, nhắm mắt lấy lại bình tĩnh.

Mất đi thị giác, thính giác lại càng nhạy bén. Tiếng mở cửa khẽ vang lên, theo sau là những bước chân nhẹ nhàng, do dự, như đang cẩn thận thử từng bước.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên. Vu Dịch Xuyên mở mắt, thấy Trần Tuyết ngã sõng soài trên đất, tài liệu trắng xóa rơi vãi khắp nơi.

"Không sao chứ?"

"Không, không sao! Không chảy máu mũi!" – Cô vừa che mũi vừa giơ tay làm dấu "ok".

Vu Dịch Xuyên nhìn chất lỏng đỏ sẫm chảy ra từ kẽ tay cô, bình thản nói: "Chảy rồi."

"!!!"

Anh đưa hộp khăn giấy trên bàn cho cô. Trần Tuyết lúng túng ngửa đầu cầm máu, còn Vu Dịch Xuyên cúi xuống giúp cô nhặt tài liệu.

Thấy anh giúp đỡ, Trần Tuyết giật mình, vội kêu lên: "Tôi tự làm được!"

Nhưng đã quá muộn.

Vu Dịch Xuyên nhìn chằm chằm vào tờ giấy, cổ họng nghẹn ngào đến mức gần như không thể phát ra âm thanh:

"Đây… là cái gì vậy?"

"Anh tự phát hiện ra rồi còn gì."

Mễ Kha đi ngang qua Dịch Xuyên đang ngồi xổm, đặt chiếc hộp đang xách lên bàn. Anh lấy ra một cuốn sách dày cộp:

"Bây giờ anh còn nghĩ mình giống nhân vật chính trong tiểu thuyết "dành cho nam giới," sở hữu năng lực xuyên thời gian và không gian không?"

""Trong bầu trời u ám đầy mây mù, những đóa hoa trắng xóa rực lên giữa cánh đồng. Triệu Huệ Đồng đứng trước bia mộ, nước mắt đầm đìa. Vu Định Tích ôm cô thật chặt vào lòng.""