Diệp Kiều ngẩng đầu nhìn, thấy Liễu thị và Phương thị đã ngồi trong phòng chính, trước mặt là chén trà bốc hơi nghi ngút. Thạch Đầu được bọc mấy lớp áo, đầu đội chiếc mũ nhỏ hình con hổ che kín cả đầu và tai, trông ngộ nghĩnh vô cùng.
Bộ dạng ấy khiến Diệp Kiều bật cười, ánh mắt cong cong, rạng rỡ như trăng non.
Tiểu hài tử vốn đã đáng yêu, huống chi Thạch Đầu mập mạp lại còn dính người, nhìn chẳng khác nào một viên bánh trôi to tròn.
Diệp Kiều cởϊ áσ choàng, đưa áo và lò sưởi cho Tiểu Tố giữ, rồi bước lên ôm lấy Thạch Đầu, vừa ôm vừa khẽ đung đưa: “Thạch Đầu ngoan, nhị thẩm thẩm bế bế.”
Rồi quay sang Liễu thị và Phương thị, mỉm cười chào: “Mẫu thân, đại tẩu.”
Liễu thị vẫn mân mê chuỗi Phật châu, khẽ gật đầu với nàng, còn Phương thị khuôn mặt tròn xoe tươi cười đon đả: “Kiều nương, lại đây ngồi đi, đường đi có lạnh không?”
Nếu Phương thị là người bị hỏi câu đó, chắc chắn sẽ mô tả cảnh gió lạnh tuyết rơi, tả như thể trải qua gian nan trắc trở để đến được đây, nhằm khiến Liễu thị ghi nhớ công lao của mình.
Còn tiểu nhân sâm thì chẳng có tâm tư quanh co như vậy, chỉ lắc đầu, thật thà đáp:
“Không lạnh ạ, con mặc áo choàng dày, lại ôm lò sưởi, không những không lạnh mà còn hơi nóng nữa.”
Chính lời này khiến khóe môi Liễu thị khẽ nhếch lên. Áo choàng ấy là bà tặng, thấy Diệp Kiều mặc mà hài lòng như vậy, bà cũng rất vui trong lòng.
Mà Thạch Đầu đang nép trong lòng Diệp Kiều, dường như cũng muốn góp lời xác nhận, cất tiếng lanh lảnh: “Phải ạ, nhị thẩm thẩm ấm lắm.”
Lời trẻ con non nớt, lại rõ ràng vang dội khiến cả mấy người trong phòng bật cười. Diệp Kiều càng vui, dùng đôi tay ấm áp của mình áp lên mặt Thạch Đầu, giúp bé ủ ấm má phính, còn tiện thể nhéo vài cái.
Ừm, mềm thật.
Phương thị thấy Thạch Đầu thân thiết với Diệp Kiều thì cũng vui lòng. Người một nhà vốn nên thân thiết, không phân biệt ngươi ta. Tuy Phương thị có phần nhỏ mọn, đầu óc lại cố chấp vì đọc sách nhiều quá, nhưng chính cái cố chấp ấy lại khiến nàng hiểu rõ ý nghĩa của gia tộc.
Phụ mẫu còn, không phân nhà. Nhà này vốn là phúc cùng hưởng, họa cùng chịu.
Trong một nhà, chuyện ganh đua so bì là lẽ thường, nhưng cốt yếu vẫn phải hòa thuận.
Bởi lẽ gia tộc không giống với người ngoài. Cả đời một người, từ vinh nhục đến sinh tử đều gắn liền với gia môn, không thể tách rời. Đây cũng là điều đã được định sẵn trong pháp luật triều đình, chẳng ai thay đổi được.
Thạch Đầu thân với Diệp Kiều, trong mắt Phương thị, là chuyện đương nhiên. Cùng một nhà, đóng cửa sống với nhau, có thêm một người thương Thạch Đầu, nàng mừng còn không kịp.