Chương 49: Trân trọng

Dùng xong bữa sáng, Kỳ Quân khoác áo lông dày đến tiền viện, còn Diệp Kiều thì choàng áo choàng chuẩn bị đến chỗ Liễu thị.

Tiểu Tố giúp nàng buộc dải áo choàng, vừa làm vừa nói: “Nhị thiếu phu nhân, chiếc áo choàng người mặc hôm trước màu tươi tắn lắm, đi dưới tuyết chắc chắn rất đẹp, sao hôm nay lại đổi sang áo màu đỏ này ạ?”

Không phải chiếc màu đỏ này không đẹp, chỉ là theo Tiểu Tố thấy, kiểu dáng có phần cổ điển, không làm tôn dáng người bằng chiếc trước đó.

Tiểu nhân sâm xoa đầu Tiểu Tố, mỉm cười đáp: “Đây là nương tặng, lúc đưa cho ta còn nói, đây là thứ mang từ nhà mẹ đẻ đến, bà rất quý. Bà đã đưa ta, thì ta phải mặc, để bà biết ta thật lòng trân trọng tấm lòng ấy. Giống như nếu ngươi tặng ta một món gì đó, thấy ta thích thì ngươi cũng vui, đúng không?”

Tiểu Tố mới mười mấy tuổi, nhưng lanh lợi, nghe đến đó là hiểu ngay.

Đạo lý ấy là do hồ ly nhỏ từng dạy tiểu nhân sâm. Khi ấy hồ ly dùng chính lông của mình làm một chiếc bút lông tặng cho vị thư sinh mà nàng yêu quý. Một lần thư sinh sơ ý quên dùng, bị hồ ly túm tai mắng cho một trận nên thân.

Lúc đó Diệp Kiều còn là tiểu nhân sâm, đứng bên cạnh chứng kiến mà há hốc cả miệng, đến giờ vẫn nhớ rõ.

Đồ người ta tặng, phải lấy ra dùng, nên mặc thì mặc, nên mang thì mang, như vậy mới không phụ tấm lòng của người ta.

Chuyện nhỏ như vậy nàng vẫn ghi nhớ cho đến tận bây giờ. Ưu điểm lớn nhất của tiểu nhân sâm chính là biết học hỏi từ người khác.

Diệp Kiều ôm lấy lò sưởi tay ấm áp, quấn chặt áo choàng rồi bước ra ngoài.

Vốn dĩ nàng không hay mang theo thứ này. Ngoại trừ mấy ngày tuyết rơi lớn, nàng ôm lò sưởi để giữ ấm, những lúc khác gần như rất hiếm dùng.

Tiểu nhân sâm vốn được nuôi dưỡng kỹ lưỡng, ăn uống chẳng thiếu thứ gì, lại thích vận động nên sức khỏe rất tốt, đương nhiên không dễ cảm lạnh như Kỳ Quân.

Thậm chí có khi cầm lò sưởi lâu quá lại cảm thấy nóng nực.

Chỉ là hôm nay Phương thị cũng đến chỗ Liễu thị, tất nhiên sẽ ẵm theo Thạch Đầu.

Thằng bé rất quý Diệp Kiều, lần nào thấy nàng cũng phải đòi bế mới chịu yên. Diệp Kiều lo mình mang hơi lạnh từ bên ngoài vào, lại ôm cậu nhóc trong người, sẽ khiến Thạch Đầu bị cảm lạnh. Dù sao con trẻ đâu chịu được rét như người lớn, nên nàng ôm lò sưởi sẵn, để lòng luôn ấm, khỏi khiến cậu bé khó chịu.

Quả nhiên, vừa bước vào cửa, còn chưa kịp nhìn thấy rõ Liễu thị và Phương thị đang ngồi ở đâu, đã nghe tiếng lanh lảnh vang lên: “Nhị thẩm thẩm! Thạch Đầu ngoan ngoãn, nhị thẩm thẩm bế!”