Kỳ Quân đang bóc vỏ một quả trứng luộc, vừa đặt quả trứng lên bàn xoa cho nguội bớt vừa nói: “Tuyết vừa ngừng, cảnh sắc rất đẹp. Vườn nhà ta có mấy gốc mai, lúc này chắc đang nở rộ. Từ đây ra tiền viện cũng không xa, lát nữa ta dẫn nàng đi ngắm tuyết được không?”
Diệp Kiều kéo tay chàng: “Khi tuyết tan là lúc lạnh nhất, tướng công đừng nên ra ngoài thì hơn.”
“Chẳng phải có áo lông mà Kiều nương mua cho ta rồi à? Ta mặc cái ấy, lại mang theo lò sưởi tay, sẽ không lạnh đâu.” Kỳ Quân vừa nói vừa đặt quả trứng luộc đã bóc vỏ vào bát của Diệp Kiều: “Hơn nữa, mai nở sau đợt tuyết đầu rất đẹp, hái vài đóa về nấu nước uống còn có vị ngọt, làm thành bánh mai cũng rất ngon. Chúng ta bảo Thiết Tử xách giỏ trúc, hái xong để tối nay trù phòng làm bánh cho nàng ăn.”
Ánh mắt Diệp Kiều vẫn không rời tay Kỳ Quân.
Diệp Kiều vốn không thích món trứng luộc. So với món trứng luộc khô khan này, nàng thích ăn trứng chiên hơn, hoặc làm thành trứng hấp mềm mịn cũng ngon.
Chỉ là Kỳ Quân từng nói, trứng luộc trắng nước là bổ nhất, ăn vào tốt cho sức khỏe. Vì vậy, Diệp Kiều mới ngoan ngoãn mỗi sáng ăn một quả.
Nhưng ăn mỗi ngày không có nghĩa là món đó ngon, chẳng qua chỉ là miễn cưỡng nuốt xuống.
Tuy thế, nàng lại rất thích ngắm Kỳ Quân bóc trứng.
Tay chàng sinh ra vốn đã đẹp, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, không còn nhợt nhạt thiếu sắc máu như trước. Giờ đây khí sắc đã tốt lên nhiều, mu bàn tay cũng không còn vằn xanh, mà trắng sáng như bạch ngọc.
Diệp Kiều rất thích nhìn tay hắn. Đôi tay ấy làm việc gì cũng đều rất nho nhã, ngay cả bóc trứng thôi cũng thấy tao nhã vô cùng.
Nghe rõ lời Kỳ Quân vừa nói, Diệp Kiều ngẩng đầu lên.
Kỳ Quân bảo sẽ khoác áo lông, Diệp Kiều biết chiếc áo ấy dày dặn thế nào, nghĩ vậy liền yên tâm nghĩ chàng sẽ không bị lạnh, nàng liền gật đầu đồng ý cùng đi ngắm tuyết. Khi nghe đến chuyện mai có thể làm thành bánh điểm tâm, nụ cười càng rạng rỡ hơn.
Thực ra, Diệp Kiều từng thấy rất nhiều loài hoa mai. Tiểu nhân sâm sống ngàn năm, đã ngắm đủ ngàn năm tuyết trắng và mai đỏ nơi núi rừng, nhưng chưa từng thấy hoa mai có gì đặc biệt.
Nhưng giờ nghe Kỳ Quân nói mai có thể ăn, nàng lập tức hứng thú.
Dù chưa từng nếm thử bánh làm từ hoa mai, nhưng trong lòng nàng, Kỳ Quân là người có thể làm mọi thứ. Từ trước đến nay, lời hắn nói đều không sai, hắn nói ngon thì chắc chắn là ngon thật.