Chương 47: Quả giữ mạng

Trước đây Diệp Kiều không thích tuyết. Dù tiểu nhân sâm có thể nuôi dưỡng sức khỏe người khác, nhưng bản chất nàng vẫn là một gốc nhân sâm, có lá, có rễ, cần ánh dương, cần linh khí trời đất, cần ăn đất để sống.

Lúc tuyết rơi, không chỉ lạnh mà trời còn xám xịt, chẳng thấy bóng mặt trời. Gió buốt lạnh thấu xương, đất cũng cứng đanh, tiểu nhân sâm ăn đất mà cũng cảm giác như đang nhai đá băng.

Từ đợt tuyết đầu mùa, khi mới hóa thành người, Diệp Kiều đã chẳng buồn ra khỏi cửa, chỉ thích rúc trong phòng cùng Kỳ Quân, trừ lúc ôm cây thạch nha thảo ra ngoài phơi nắng đúng giờ, còn lại thì đều quanh quẩn trong nhà. Nhưng lần này thì khác, nàng đã hẹn với Liễu thị sẽ qua học điểm trang mỗi ngày, đã hứa thì phải làm.

Dẫu cho tiểu nhân sâm không thích tuyết, nàng vẫn đúng giờ đến học, không để Liễu thị phải chờ suông.

Liễu thị cũng thương nàng, đặc biệt tặng cho nàng một chiếc áo choàng gấm. Thế là mấy hôm tuyết rơi, Diệp Kiều ngày nào cũng ôm lò sưởi, khoác áo choàng, từ lúc tuyết bắt đầu rơi đến lúc ngừng hẳn, không những không bị lạnh mà còn không còn sợ tuyết như trước nữa.

Cái gì nhìn mãi cũng thành quen, quen rồi thì không sợ nữa.

Hôm nay vì là ngày các quản sự báo sổ cuối năm, Kỳ Quân không vào thư phòng gặp Tống quản sự như thường lệ mà để ông đợi sẵn ở tiền viện, còn mình thì ở lại trong phòng cùng Diệp Kiều dùng bữa sáng.

Diệp Kiều nhìn ra ngoài, thấy tuyết đã dừng, liền mỉm cười nói: “Mấy ngày liền chẳng thấy mặt trời, hôm nay cuối cùng trời cũng sáng rồi.”

Vì hôm nay trời vẫn u ám, lại lạnh lẽo, nên Diệp Kiều không ôm thạch nha thảo ra ngoài, sợ nó bị gió rét đông cứng.

Đối với các loại hoa dược khác, Diệp Kiều có quan tâm, nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc tưới nước, chắn gió mà thôi. Riêng với thạch nha thảo thì khác hẳn, nàng quý nó đến mức luôn đặt trong phòng, ngày ngày chăm chút như báu vật.

Không phải vì hoa thạch nha thảo đẹp, cũng chẳng phải vì hương thơm nồng nàn, mà bởi vì nó có thể cứu mạng.

Hiện tại hoa của nó đang nở rộ, vốn dĩ đây là giống nở vào mùa đông, kết quả vào mùa xuân, nhưng lại cần được nhân sâm nuôi dưỡng, phải phơi nắng thường xuyên mới có thể phát triển. Diệp Kiều vì muốn nó sinh được ba quả bạch hồng nên càng dồn tâm sức chăm bón.

Tuy thể trạng của tướng công đã chuyển biến tốt, nhưng tiểu nhân sâm vẫn không dám lơ là. Thứ gì giữ được mạng thì nhất định phải nắm trong tay.