Thế nhưng, đối diện với Diệp Kiều, Kỳ Quân không hề thấy hối hận chút nào, thậm chí còn mơ hồ hiểu ra vì sao lại có những bậc đế vương vì mỹ nhân mà sa cơ lỡ vận.
Đối với một người như nàng, dù có muốn hái trăng trên trời, hắn cũng tình nguyện bắc thang lên mà lấy cho bằng được...
Khóe môi khẽ cong lên, Kỳ Quân vươn tay khẽ vuốt nhẹ đuôi mày nàng.
Vẽ thì vẽ, học thêm một thứ cũng chẳng sao. Nếu được mỗi ngày vẽ chân mày cho nương tử, có lẽ cũng là thú vui nhân sinh vậy.
Diệp Kiều chẳng hay biết trong lòng trượng phu vừa trải qua cả một cơn sóng ngầm tâm sự, chỉ thong thả kể lại chuyện hai nhà phải góp bạc mà Liễu thị đã nói.
Trí nhớ của tiểu nhân sâm rất tốt, lời nói giữa ba mẹ con khi nãy nàng nhớ rõ từng chữ, ngay cả đề xuất của Phương thị, nàng cũng không bỏ sót, đều kể lại cho Kỳ Quân nghe.
Kỳ Quân nghe xong, trầm ngâm một lát, khẽ nhíu mày, tỏ ra bất đắc dĩ khó hiểu.
Diệp Kiều thấy vậy liền nhẹ nhàng kéo tay hắn, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy? Có gì không ổn à?”
Kỳ Quân nghe xong liền ngẩng đầu nhìn nàng cười, kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình, nói: “Không có gì đâu, chúng ta cứ theo ý của nương là được. Khoản bạc này không đáng là bao, nương hẳn đã có suy tính riêng.”
Diệp Kiều cười đáp: “Ta không tiếc bạc. Nương đã nói rõ rồi, sang năm trong nhà còn phải sửa lại trang trại, lại phải xây thêm tửu quán, cuối cùng rồi cũng dùng cho chàng với đại ca hết. Bây giờ nên góp thì cứ góp thôi.”
Vừa nói, nàng vừa đưa tay lấy một miếng bánh đậu đỏ trên bàn hắn, bỏ vào miệng.
Kỳ Quân thấy vậy liền đẩy đĩa bánh về phía nàng, mắt nhìn nàng đầy ý cười: “Giờ mà Kiều nương đã biết suy nghĩ chu toàn như vậy, thông minh quá.”
Thời gian gần đây, Kỳ Quân cũng nhận ra Diệp Kiều là người vừa thích được khen, vừa thích khen người khác.
Quả nhiên, lời này vừa dứt, Diệp Kiều liền tươi cười, mắt cong như trăng khuyết.
Kỳ Quân lại gắp thêm một miếng bánh đậu đỏ đưa cho nàng, nói: “Chuyện này nương đã quyết, e là không thể thay đổi. Nhưng đến lúc ghi sổ, ta sẽ đến nói với đại ca một tiếng xin lỗi, cũng là đạo lý nên làm.”
Diệp Kiều có chút khó hiểu, rõ ràng hôm nay Phương thị mới là người được lợi, còn nhà mình thì chịu thiệt, sao tướng công lại còn phải sang xin lỗi đại ca?
Chỉ là Kỳ Quân cũng không giải thích nhiều, Diệp Kiều thấy vậy cũng không hỏi thêm. Dù sao chuyện làm ăn đã có tướng công lo, tiểu nhân sâm chỉ cần vui vẻ ăn bánh đậu đỏ là đủ.
Tối hôm ấy, bên ngoài bắt đầu có tuyết rơi. Diệp Kiều rúc trong lòng Kỳ Quân, ngủ một giấc yên ổn, chẳng hề hay biết ngoài kia gió tuyết đã nổi lên từng đợt.
Trận tuyết này kéo dài suốt bốn ngày, mãi đến khi tuyết ngừng rơi thì cũng vừa khéo đến ngày các quản sự trong phủ lên báo sổ cuối năm.