Chương 45: Quay về tay hắn

Về phần Diệp Kiều, sau khi trở về việc đầu tiên nàng làm không phải là kể chuyện góp bạc cho Kỳ Quân, mà là vui vẻ chạy tới nói với hắn: “Tướng công, Lưu bà tử giỏi bôi phấn lắm, còn giúp ta chọn một bộ đồ trang điểm, bảo là dùng mấy thứ này sẽ đẹp hơn đó.”

Kỳ Quân khi ấy vừa xem sổ sách xong, đối với khoản thu tháng này vô cùng vừa ý. Nghe nàng nói, hắn liền gập sổ lại, ngẩng đầu mỉm cười nhìn nàng.

Chỉ là cái nhìn ấy đã khiến Kỳ Quân thoáng ngẩn người.

Hắn biết Diệp Kiều vốn đã xinh đẹp.

Cũng biết trang điểm sẽ làm người ta thêm phần rực rỡ.

Nhưng Kỳ Quân không ngờ, thê tử của mình lại có thể xinh đẹp đến thế.

Lưu bà tử quả thật rất khéo tay, má phấn điểm nhẹ, thoáng ửng sắc đào như mây chiều, môi điểm chu sa đỏ thắm như trái anh đào, nụ cười tỏa nắng như đóa hoa vừa nở.

Đây là lần đầu tiên Kỳ Quân nhìn thấy dáng vẻ trang điểm thực sự của Diệp Kiều. Trước đó, tự tay hắn từng vẽ mày cho nàng, nhưng cũng chỉ là mấy nét nhạt nhòa, cùng lắm gọi là “không xấu”. Còn giờ, khi phấn son được điểm đúng cách, hắn mới hiểu vì sao nữ nhân thiên hạ lại say mê tô điểm nhan sắc đến vậy.

Quả thật rất đẹp, đẹp theo kiểu khác hẳn vẻ thanh thuần thường ngày. Diệp Kiều lúc này như đóa hoa quý phái giữa nhân gian.

Diệp Kiều thấy hắn ngẩn ngơ cũng không để ý, bước tới cạnh hắn, đưa tay vào trong ngực áo hắn làm nũng: “Nương bảo mấy hôm nữa ta cứ qua viện người nhiều một chút, tiện thể học hỏi từ Lưu bà tử.”

Kỳ Quân mấp máy môi, lúc này mới nhớ ra chuyện này vốn là do chính mình đến tìm Liễu thị nhờ giúp, bèn đáp: “Được.”

Diệp Kiều nghiêng đầu, ngẩng mặt lên để Kỳ Quân nhìn rõ: “Lưu bà tử nói đây là kiểu mày "viễn sơn", vẽ không dễ tí nào, ta đã thử mấy lần mà vẫn không học được. Sau này, tướng công vẽ giúp ta được không?”

Kỳ Quân gần như chẳng cần suy nghĩ liền gật đầu: “Được.”

Vốn dĩ hắn luôn thương yêu nàng, trước giờ Diệp Kiều mở lời, chuyện gì hắn cũng đáp ứng, huống chi lần này nàng lại dịu dàng hỏi han như thế, sao hắn từ chối được?

Thế nhưng vừa đồng ý xong, Kỳ Quân liền thầm tự trách trong lòng.

Lúc đầu để Diệp Kiều học trang điểm là vì lý do gì, hắn quên rồi?

Chẳng phải bởi vì bản thân không vẽ được chân mày đẹp cho nàng, nên mới nhờ Liễu thị tìm người dạy cho nàng sao?

Vậy mà cuối cùng, việc vẽ mày này vẫn quay về tay hắn!