Phương thị mím môi, trên gương mặt tròn trịa bắt đầu tỏ vẻ ấm ức: “Chàng nói đến chuyện thiệt hơn, thì đó, lần trước nương may áo không gọi ta, ta cũng có nói gì đâu?”
“Ấy là nàng nhỏ nhen, nhìn thấy Nhị lang kiếm ra bạc, tức đến mức nằm bẹp trên giường mấy hôm liền.” Kỳ Chiêu bị nàng làm cho tức cười: “Nương không gọi nàng đến may áo, chính là đang gõ một tiếng cảnh tỉnh nàng đấy. Lần sau mà còn giận dỗi vớ vẩn, e là áo may xong cũng chẳng có phần nàng đâu.”
Phương thị vừa nghe câu ấy liền nổi giận. Tuy nàng biết chữ, hiểu lý, nhưng lòng dạ hẹp hòi, lời lẽ đạo lý Kỳ Chiêu vừa nói chẳng vào được mấy, ngược lại chỉ nhớ kỹ đúng câu này như bị chọc trúng tim gan: “Ta coi như đã nhìn rõ rồi, chàng không thương ta.”
Kỳ Chiêu sững người: “Ta còn chưa đủ thương nàng sao? Cơm nàng ăn, áo nàng mặc, ta còn phải thương thế nào nữa?”
Phương thị bị nghẹn một lúc lâu, nhất thời cũng chẳng tìm được lời nào phản bác. Ánh mắt đảo một vòng, nàng liền nói: “Chàng nhìn xem nhị đệ đối xử với thê tử thế nào, biết nàng ấy thích dược thảo liền phá cả sân viện! Còn ta thì sao? Áo chưa kịp may đã phải chịu thiệt, lại còn bị chàng trách mắng.”
Kỳ Chiêu bất đắc dĩ nhìn nàng: “Vậy ta cũng phá viện của nàng đi?”
Phương thị vội vàng: “Khoan đã! Hoa cỏ trong viện nhà ta đều là ta cẩn thận vun trồng, chàng dám đυ.ng thử xem!”
Kỳ Chiêu thấy nàng lại bắt đầu lái sang chuyện khác, mà hắn lại không phải người giỏi tranh luận, nói lý lẽ còn được, chứ gặp kiểu lý sự cùn như thế này thì thật sự không còn lời nào để nói, cũng chẳng có hơi sức mà đôi co với nàng.
Thấy Phương thị đến lúc này vẫn chẳng có vẻ gì là hối hận, Kỳ Chiêu trong lòng nghĩ, dù sao nàng cũng đã nói cách tính ấy với nương, nương cũng đã đồng ý rồi, sự đã rồi, không thể đổi lại, cùng lắm thì mình sang nhận lỗi với nhị đệ là được.
Nghĩ vậy, Kỳ Chiêu liền thở dài, phất tay bảo: “Thôi thì lần này coi như bỏ qua. Nhị lang là người có bản lĩnh, nàng cũng đừng có suốt ngày nhắm vào chuyện người ta kiếm được bao nhiêu bạc nữa, đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh vô ích.”
Phương thị thực ra không phải kẻ mù mờ, biết vợ chồng với nhau phải biết điểm dừng, bèn ngoan ngoãn gật đầu, còn ân cần tiến tới giúp Kỳ Chiêu thay áo rót nước, chỉ là trong lòng chẳng thèm để tâm đến mấy lời trượng phu nói.
Thương trường như chiến trường, Kỳ Quân chẳng qua chỉ mới kiếm được chút bạc lẻ, ai Tết đến mà chẳng ăn bữa ngon chứ?
Còn phu quân nhà mình mới là chỗ dựa lâu dài, người ngoài làm sao so được?
Nghĩ vậy, trong lòng Phương thị liền dễ chịu hẳn.