Chương 43: Khí độ

Theo lẽ thường, việc trang điểm vốn là chuyện các cô nương phải học từ lúc ở nhà mẹ đẻ, nhưng Liễu thị hiểu rõ đức hạnh của Diệp nhị tẩu, nên cũng đoán được Diệp Kiều chắc chắn không được dạy mấy chuyện này.

Nghe Kỳ Quân nhờ vả, bà cũng thấy thương cho nàng dâu nhỏ của mình, muốn để Lưu bà tử chỉ bảo vài điều.

Chỉ là chuyện này không thể nói thẳng ra, cũng không thể để người ta cảm thấy bị dạy dỗ. Vậy nên mới lấy cớ “chọn phấn”, nhân lúc ấy để Lưu bà tử khéo léo chỉ dẫn, giữ thể diện cho Diệp Kiều.

Diệp Kiều tươi cười gật đầu, trong đầu lại hiện lên cảnh Kỳ Quân vẽ lông mày cho nàng, nụ cười trên môi càng thêm ngọt ngào.

Còn bên kia, Phương thị bế Thạch Đầu trở về viện, trong lòng thấy mình vừa tiết kiệm được một khoản bạc, tâm trạng cực kỳ vui vẻ, suốt cả ngày đều phấn khởi.

Tối đến, khi nàng kể lại chuyện này cho Kỳ Chiêu nghe thì Kỳ Chiêu lại nổi giận.

“Nàng tưởng mấy tâm tư nhỏ nhặt ấy người khác không nhìn ra sao? Nương quản việc trong phủ bao nhiêu năm, sớm đã nhìn thấu lòng dạ nàng, chẳng qua là nể mặt nên không nói trắng ra thôi, nàng cho là có thể giấu được thiên hạ chắc?”

Tuy trong lòng Kỳ Chiêu giận dữ, nhưng hắn vẫn thương yêu Phương thị, cố gắng kiềm chế không để giọng điệu quá gay gắt. Dù gì cũng là thê tử mình thương, nhưng Phương thị cứ hết lần này đến lần khác gây chuyện thế này, khiến hắn cũng cảm thấy đau đầu.

Phương thị lại có lý lẽ riêng của mình: “Từ trước đến nay, mỗi lần có thu nhập chúng ta đều giao về cho trong nhà, cha mẹ hẳn cũng hiểu được lòng hiếu thảo của chúng ta. Lần này chẳng qua là chi tiêu mừng năm mới, ta đâu có nói là không góp đồng nào. Xưa nay vẫn làm giống nhị đệ, thì lần này cũng nên như thế.”

Kỳ Chiêu nghe nàng nói mà đầu óc ong ong.

Hắn không lập tức cãi lại, chỉ gọi người vào bế Thạch Đầu vẫn còn mơ mơ hồ hồ ra ngoài, tránh để hai người tranh luận khiến con kinh sợ.

Đợi đến khi bà tử bế Thạch Đầu đi rồi, Kỳ Chiêu liền đóng cửa lại, quay sang nói với Phương thị: “Giờ chỉ có hai ta đóng cửa nói chuyện. Chuyện này có nói thế nào cũng không phải vấn đề tiền bạc, mà là thể diện. Ta là trưởng tử, nên có khí độ của huynh trưởng, nàng hiểu không?”

Kỳ Chiêu là con trưởng, mà con trưởng thì đương nhiên phải gánh vác nhiều hơn người khác, đi kèm với đó là những quyền lợi tương xứng.

Kỳ đại lang hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho giọng nói dịu lại: “Nàng cũng rõ, từ trước đến giờ trong nhà thì trang trại vẫn là nơi kiếm ra bạc nhất. Cha mẹ giao trang trại cho ta, không phải vì ta giỏi giang hơn người, mà vì ta là đại ca, cần gánh vác việc nhà, lo cho các đệ muội. Chuyện trên đời, không thể chỉ được phần lợi mà không chịu phần thiệt.”