Nghe thì có vẻ muốn tốt cho nhị đệ, nhưng trong lòng Phương thị lại nghĩ, làm vậy mới không bị thiệt.
Theo Phương thị, thu nhập bên Kỳ Quân chắc chẳng được bao nhiêu, nếu lấy đó làm chuẩn thì chẳng phải vừa đúng với tâm nguyện "công bằng" của Liễu thị, mà nhà mình lại được góp ít hơn một chút?
Một mũi tên trúng hai con nhạn.
Dù sao trong lòng Phương thị chưa từng tin tửu quán của Kỳ Quân có thể vượt qua trang trại của Kỳ Chiêu, không bao giờ có chuyện đó.
Liễu thị thực ra là người nắm rõ tình hình làm ăn hai nhà hiện giờ nhất, nhưng bà không nói gì, chỉ quay sang nhìn Diệp Kiều: “Kiều nương, con thấy sao?”
Diệp Kiều trước giờ luôn ngoan ngoãn hiếu thuận với Liễu thị, liền đáp: “Tướng công con dặn rằng mọi chuyện nghe theo nương, nương quyết sao thì con theo vậy.”
Nghe thế, Liễu thị gật đầu, rồi nhìn Phương thị một cái, không nói thêm lời nào, dịu giọng bảo: “Vậy thì cứ theo lời con nói mà làm đi.”
Khuôn mặt tròn trịa của Phương thị xuất hiện nụ cười, trong lòng thầm đắc ý.
Lại tiết kiệm được một khoản, tốt quá.
Việc đã định xong, trông Liễu thị có vẻ rất hài lòng, Phương thị cũng mãn nguyện không kém.
Còn Diệp Kiều thì bế Thạch Đầu vào lòng, bẻ từng miếng điểm tâm đút cho cậu ăn. Đứa nhỏ mới hơn một tuổi, há miệng ăn rất vui vẻ, ăn xong còn lí nhí nói: “Thẩm thẩm cũng ăn đi.”
Khung cảnh thân thiết ấy khiến ai nhìn cũng thấy vui lòng.
Liễu thị nhìn Thạch Đầu, trên gương mặt cũng nở nụ cười: “Thạch Đầu nhà ta sau này cưới vợ chắc không cần phải lo rồi.”
Hai nàng dâu cũng cười theo. Thạch Đầu thì vẫn chưa hiểu cái gì gọi là “cưới vợ”, lúc này trong mắt cậu, điểm tâm mới là quan trọng nhất.
Nói chuyện thêm một lúc, Phương thị bế Thạch Đầu về trước, còn Diệp Kiều thì ở lại trong viện của Liễu thị.
Liễu thị nhìn nàng, nụ cười trên mặt càng thêm chân thành, đưa tay ra vẫy: “Kiều nương, lại đây, ngồi bên cạnh ta.”
Diệp Kiều nghe vậy liền ngoan ngoãn bước tới ngồi xuống, Liễu thị nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, càng nhìn càng vừa ý.
Thực ra trong mắt Liễu thị, hai nàng dâu nhà mình so với người ngoài đều là phúc khí cả.
Nhà cửa dư bạc thường khiến người ngoài sinh lòng đố kỵ, mà kẻ đố kỵ phần nhiều lại chẳng phải người dưng mà chính là người trong nhà.
Ngươi tranh ta đoạt, kết cục là một gia đình đang yên đang lành cũng có thể tan hoang.
Liễu thị xuất thân không tệ, lúc còn ở nhà mẹ đẻ đã thấy đủ trò tranh đấu nơi hậu trạch, nhìn mãi cũng mệt mỏi, cuối cùng mới chọn Kỳ phụ - một người không quyền không thế, cũng chẳng có họ hàng phức tạp ràng buộc.