Chương 40: Góp tiền

Quả nhiên nghe Liễu thị tiếp lời: “Có điều sang năm cả trang trại lẫn tửu quán đều phải mở rộng, sợ là tiền trong sổ sách không đủ. Hôm qua ta với lão gia có thương lượng, thấy năm nay nhà cửa thuận lợi, chuyện vui cũng nhiều nên dự định tổ chức thêm vài bàn tiệc. Khoản tiền này ngoài phần trong sổ, không biết hai nhà các con có thể chia sẻ một phần không? Theo lệ mà tính, lấy một phần hai mươi trên tổng thu nhập cuối năm, như vậy ổn không?”

Vì đây là chuyện trong phủ nên Liễu thị hỏi ý hai nàng dâu trước.

Diệp Kiều thấy đề nghị ấy cũng hợp lý. Mấy hôm nay, Kỳ Quân đã kể cho nàng từng chút về tình hình Kỳ gia, trong lòng nàng cũng nắm được đôi phần.

Nay cả nhà cùng ăn cùng ở, điểm tâm nàng dùng cũng là do tiểu trù phòng làm. Huống chi Liễu thị còn nói sang năm sẽ bỏ tiền mở rộng thêm tửu quán, tiểu nhân sâm nghĩ, cuối năm bỏ ít tiền ra để vui vẻ cũng đáng.

Nhưng Phương thị lại không nghĩ thế.

Tính nàng, nói thẳng ra là “vắt cổ chày ra nước”.

Tâm tính không xấu, chỉ là keo kiệt, trong đầu luôn tính toán thiệt hơn.

Nàng cho rằng tửu quán của Kỳ Quân và trang trại của Kỳ Chiêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Hồi trước tửu quán lãi nhiều hơn một chút, nàng cũng chỉ cho là vận may nhất thời. Dù gì làm gì có tửu quán nào cứ mãi không mở hàng? Mà trước đó tửu quán yên ắng lâu như vậy, một lần nổi lên cũng không lạ.

Suy cho cùng, nàng vẫn cho rằng trang trại mới là chỗ kiếm bạc, nếu phải góp tiền, sợ rằng nhà mình sẽ phải bỏ ra nhiều hơn.

Trước đây mỗi dịp cuối năm, Liễu thị cũng thường bàn chuyện tương tự. Khi ấy, Phương thị cứ nhằm vào Kỳ Quân, lúc đó Kỳ Quân suốt ngày sống như chờ chết, chẳng màng đến việc kinh doanh nên tửu quán cũng chẳng sinh lời. Liễu thị biết vậy cũng không bắt hắn bỏ bạc, mà Kỳ Minh còn mải học, chẳng dư dả gì, để công bằng nên cũng không bắt Kỳ Chiêu góp.

Bây giờ tửu quán bắt đầu sinh lời, mẹ chồng lại nhớ đến chuyện này, còn muốn tính theo tỷ lệ nữa chứ.

Trang trại kiếm được bạc, nếu thật sự tính theo tỷ lệ hai mươi lấy một, chẳng phải nhà nàng thiệt thòi rồi sao?

Thật ra, lấy ra nửa phần trăm trong tổng thu cũng chẳng phải số bạc lớn, Phương thị cũng không đến mức thiếu thốn chút ấy. Chỉ là trong lòng nàng thấy không thoải mái, bản thân bỏ ra nhiều hơn người khác là thiệt thòi, mà thiệt thòi thì không cam tâm.

Vì vậy, Phương thị ngó nghiêng nhìn Liễu thị, nhỏ giọng hỏi: “Nương, có thể đổi cách tính không?”

Liễu thị liếc nhìn nàng: “Đổi thế nào?”

Trong bụng Phương thị tính toán rối rít, ngoài miệng thì nói: “Không tính hai mươi lấy một nữa, chi bằng thế này, hai nhà góp bằng nhau là được rồi, đều là lòng hiếu thảo, bên này góp nhiều bên kia góp ít thì không hay.” Dừng một chút, nàng lại nói thêm: “Con sẽ về nói với Đại lang, nhị đệ góp bao nhiêu, nhà chúng con góp y như vậy, tuyệt đối không ít hơn.”