Nếu là trước kia, Diệp Kiều sẽ chỉ mỉm cười rồi bỏ qua, bởi ngoài Kỳ Quân ra, nàng vốn không quan tâm đến suy nghĩ của người khác.
Nhưng hôm qua nàng đã chứng kiến cảnh tranh chấp trước cửa tửu quán, tối lại nghe Kỳ Quân kể không ít chuyện, Diệp Kiều cũng dần ngẫm ra được đôi điều.
Nàng tự thấy bản thân có phúc, gặp được tướng công tốt, còn người ngoài... Tiểu nhân sâm cảm thấy cũng giống như yêu quái, có kẻ ăn thịt người, có kẻ lại cứu người, chẳng thể trông mặt mà bắt hình dong.
Lời cần nói thì vẫn nên nói rõ.
Diệp Kiều nhìn sang Phương thị, giọng vẫn dịu dàng mềm mại như thường: “Đại tẩu, đây là viện của tướng công, cũng là tướng công bảo dẹp đi. Nếu đại tẩu thích ngắm hoa thì có thể đến hậu viện, bên đó hoa cũng nở đẹp lắm.”
Tiểu nhân sâm trong lòng thấy vô cùng khó hiểu, trước đó tướng công đã nói rõ rồi, việc trong viện này là chuyện riêng của họ, không liên can đến người ngoài. Đại tẩu khó chịu làm gì?
Chỉ là Phương thị có lẽ đã quen với dáng vẻ dịu hiền của Diệp Kiều nên cũng không để tâm, vừa hay Thạch Đầu bên cạnh chỉ vào cành mai hô lên “đẹp quá”, còn nói muốn hái tặng cho nương và thẩm thẩm, khiến mọi người bật cười, cùng nhau dỗ Thạch Đầu ngắm hoa, không bao lâu cũng quên bẵng chuyện san bằng viện, hai chị em dâu cứ vậy mà hòa thuận đi đến viện của Liễu thị.
Hôm nay Liễu thị gọi hai nàng dâu đến là để bàn bạc chuyện Tết nhất.
Sắp hết năm, thứ cần chuẩn bị trong nhà không ít.
Chưa nói đến tiền thưởng cho tá điền, chỉ riêng việc lo liệu tiệc tùng trong phủ, pháo hoa, may mặc y phục mới, ... Mọi thứ đều cần bạc chảy như nước.
Tuy nói Kỳ gia là phú hộ, nhưng vẫn luôn hành xử hiền hậu, đối đãi với tá điền không hề khắt khe, năm hết tết đến thưởng bạc cũng không ít. Hơn nữa, thân là phú hộ, trên dưới đều phải lo toan chu toàn, khoản nào cần chi đều phải ghi rõ trong sổ sách.
Bình thường trong phủ chưa bao giờ bạc đãi người nhà, ăn gì mặc gì cũng chu toàn, nên bạc tuy vào nhiều nhưng ra cũng nhanh.
Liễu thị xoay chuỗi Phật châu trong tay, ánh mắt đảo qua mặt Diệp Kiều và Phương thị, ôn tồn nói: “Năm nay hỉ sự nhiều, Nhị lang cưới được Kiều nương, Thạch Đầu cũng đã cứng cáp, hơn nữa bất kể bên trang trại hay tửu quán, ngày tháng đều khấm khá hơn.”
Diệp Kiều mỉm cười, còn Phương thị thì trong lòng nghĩ, bà mẹ chồng này đâu thể gọi nàng đến chỉ để khen vài câu, bèn bế Thạch Đầu, giả bộ chơi đùa với con, nhưng tai vẫn căng ra nghe ngóng Liễu thị nói tiếp.