Khi Diệp Kiều còn là tiểu nhân sâm, hoa cát tường này được gọi là hoa phượng nguyên, chỉ cần thả trong nước là có thể sống, không cần chăm sóc, chỉ cần chút nắng ấm là có thể sinh trưởng tự do. Đổng thị không trồng được là vì đã nàng vùi nó trong đất, giống như loại thạch nha thảo khi trước, hễ chôn trong đất là chẳng sống được bao lâu.
Tiểu Tố nghe vậy liền vâng dạ, Diệp Kiều lại dặn dò thêm vài câu, vì không muốn để Phương thị phải đợi lâu nên nàng vào trong lấy một chiếc áo choàng viền lông màu tím than, choàng lên người rồi ra ngoài tìm Phương thị.
Chỉ là Phương thị không ở trong phòng nhỏ đợi, mà đang thong thả dạo quanh sân viện của Diệp Kiều, càng đi càng ngạc nhiên.
Trước kia nàng cũng từng đến sân viện này, tuy không thể xem là nữ tử am tường thi thư, nhưng cũng là người yêu hoa mến cảnh. Tuy trong lòng nàng luôn sợ Kỳ Quân, nhưng đối với cách hắn bài trí sân vườn thì vẫn rất tán thưởng.
Đặc biệt là trong viện của Kỳ Quân có hai gốc cúc quý tên “Tử Long Ngọa Tuyết”, cánh hoa một mặt đỏ cam, một mặt vàng tươi, vừa sang trọng vừa lạ mắt. Hôm nay Phương thị ghé qua là vì nghĩ bụi hoa ấy sắp tàn, muốn tranh thủ xem lần cuối, rồi cùng Diệp Kiều đi tìm Liễu thị.
Nào ngờ vừa nhìn vào đã thấy cả sân viện hoàn toàn thay đổi!
Đừng nói đến “Tử Long Ngọa Tuyết”, ngay cả những loài hoa khác cũng không thấy đâu nữa, thay vào đó là mấy thứ hoa dại kỳ lạ, trông vừa nhỏ vừa xấu xí, hình dạng chẳng đâu vào đâu, đúng là khó mà đặt chân vào chốn tao nhã.
Trong mắt Phương thị, cảnh này khiến nàng không khỏi xót xa. Thấy Diệp Kiều bước tới, nàng liền hỏi: “Kiều nương, sao viện của muội lại thành ra thế này?”
Diệp Kiều lúc ấy đang ôm lò sưởi trong tay, nghe vậy liền mỉm cười đáp: “Muội muốn trồng chút dược liệu, tướng công liền sai người san bằng cả viện.”
... San bằng cả viện?
Phương thị trợn tròn mắt nhìn nàng, chỉ thấy một tiểu cô nương tốt đẹp như vậy mà sao lại hoang phí đến thế!
Diệp Kiều lại cười bảo: “Dược liệu còn có thể dùng được, mấy thứ hoa hoa cỏ cỏ kia trưng cho đẹp thì cũng chỉ để ngắm, nhưng bệnh tình của tướng công thì chúng chẳng giúp được gì. Thôi thì thay bằng thứ có ích còn hơn.”
Phương thị chắc là vì tiếc quá, nên lời nói cũng không còn khéo léo nữa: “Nhị đệ muốn dược liệu thì ra hiệu thuốc mà mua, sao phải phí công như thế? Những bông hoa đó... đều là thứ quý giá, dẹp hết thì tiếc quá.”