Tướng công có thể ngủ bên nàng một đêm mà không sốt, chứng tỏ cơ thể đang dần hồi phục.
Bấy lâu nay, điều nàng mong mỏi nhất chính là phu quân khỏe mạnh. Nay thấy sức khỏe Kỳ Quân đã chuyển biến tốt, Diệp Kiều đương nhiên mừng rỡ vô cùng.
Nàng búi tóc gọn gàng, chọn một chiếc áo dài màu tử đinh hương khoác lên người. Thấy vẫn còn sớm, nàng bèn ra sân ngắm nhìn mấy chậu dược thảo và hoa mới trồng thế nào.
Vừa ra đến cửa đã thấy Phương thị đang bế Thạch Đầu đứng bên cửa viện.
Lâu rồi không chạm mặt Phương thị, nay gặp lại, Diệp Kiều liền nở nụ cười: “Đại tẩu dậy sớm thật đấy.” Rồi vẫy tay gọi bé con: “Thạch Đầu, gọi thẩm thẩm đi nào.”
Thạch Đầu lập tức cất tiếng trong trẻo: “Thẩm thẩm!”
Phương thị cũng mỉm cười gật đầu với Diệp Kiều, dáng vẻ hiền hòa, nói: “Nương bảo sắp hết năm rồi, người một nhà nên tụ họp lại bàn chuyện ăn Tết. Ta đến rủ muội đi cùng.”
Nghe thế, Diệp Kiều liền đáp: “Đại tẩu cứ vào phòng nhỏ nghỉ chân trước, uống chén trà cho ấm người. Muội tới ngay.” Vừa nói xong, nàng liền quay vào hành lang gọi Tiểu Tố đến.
Tiểu Tố vội vã chạy đến trước mặt Diệp Kiều: “Nhị thiếu phu nhân.”
“Chậu hoa cát tường hôm qua mang về để đâu rồi?” Diệp Kiều vừa hỏi, mắt đã bắt đầu đảo quanh tìm kiếm.
Tiểu Tố vươn tay chỉ về phía sương phòng: “Loài hoa đó trông yếu ớt lắm, hôm qua nhị thiếu gia bảo nô tỳ đem vào trong phòng đặt, sợ để ngoài sân sẽ bị lạnh héo mất.”
Nghe vậy, Diệp Kiều mới thở phào một hơi, thầm nghĩ may mà có tướng công, bằng không nàng đã quên khuấy mất hai chậu hoa cát tường kia, nếu không nhờ Kỳ Quân dặn dò, e là qua một đêm cả hai cũng khó mà giữ được.
Nàng dẫn Tiểu Tố đi đến sương phòng, ngồi xuống sờ thử những cánh hoa đỏ tươi, phát hiện chúng đã bắt đầu héo rũ.
Loại hoa này vốn nên sống trong nước, giờ lại bị vùi trong đất, đương nhiên khó mà sinh trưởng.
Diệp Kiều đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh, rồi chỉ vào chiếc bể lớn nuôi cá: “Cái đó ta có thể dùng không?”
Tiểu Tố vốn định hỏi dùng để làm gì, nhưng vừa nhớ đến chuyện dạo trước nhị thiếu gia vì Diệp Kiều mà dẹp hết cả vườn hoa, liền lập tức ngậm miệng, gật đầu lia lịa: “Nhị thiếu phu nhân muốn làm gì cũng được, có cần nô tỳ đổ cá đi không?”
Nghe vậy, Diệp Kiều sửng sốt rồi bật cười: “Không cần, đổ đi làm gì, trời lạnh thế này mà đem đổ cá thì chúng chết rét mất. Cứ nuôi ở đó đi. Lát nữa ngươi đào hai gốc hoa này ra, nhớ đừng làm hỏng rễ, giũ sạch đất rồi thả vào trong bể là được. Còn nữa, đừng để ngoài trời, nếu nước đông lại thì không hay, đặt trong phòng cho ấm vẫn hơn.”