Chương 36: Ôn hương nhuyễn ngọc

Diệp Kiều cho là nàng đè khiến hắn khó chịu, liền chầm chậm ngồi dậy, cẩn thận đắp kín chăn cho hắn.

Trời cũng vừa hửng sáng, tiểu nhân sâm nhẹ tay nhẹ chân khoác thêm áo ngoài rồi rời khỏi ổ chăn, không đánh thức Kỳ Quân. Đến khi bước qua tấm màn dày quanh giường, nàng mới rón rén đặt chân xuống đất, châm lại than trong lò. Đợi hơi ấm dần lan tỏa khắp phòng, nàng mới búi lại tóc rồi rời đi.

Thế nhưng, Diệp Kiều vừa rời khỏi buồng trong, nam nhân nằm trên giường đã mở mắt.

Hôm qua vì Diệp Kiều tựa vào chàng, Kỳ Quân không nỡ lay nàng dậy. Đợi đến khi tóc nàng đã khô, hắn mới bế nàng lên giường, rồi cũng nằm xuống bên cạnh, vốn định tranh thủ đọc sách một chút, không ngờ lại thϊếp đi lúc nào không hay.

Đêm hôm qua, Kỳ Quân ngủ rất ngon.

Không mộng mị, không giật mình, dường như đây là lần đầu tiên trong đời hắn nếm trải cái gọi là giấc mộng ngọt ngào, êm ái.

Ngủ một giấc yên ổn, chất lượng cũng tốt hơn thường ngày, thành ra hôm nay Kỳ Quân tỉnh dậy sớm hơn mọi khi.

Nào ngờ vừa mở mắt đã thấy ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, toàn thân hắn cứng đờ.

Dù đắp chung một chiếc chăn, nhưng Kỳ Quân nhớ rất rõ, trước khi đi ngủ hai người nằm rất ngay ngắn, còn giữ một khoảng cách nhất định. Ai ngờ khi thϊếp đi rồi thì chẳng còn kiểm soát nổi, đến khi tỉnh lại đã bị nữ nhân nắm chặt cổ tay.

Kỳ Quân không mở mắt. Ngay cả bản thân hắn cũng không rõ là do ngại ngùng hay vì muốn lưu giữ thêm chút ấm áp ấy, tóm lại, hắn quyết định giả vờ ngủ, mà Diệp Kiều cũng chẳng hề phát hiện.

Lúc nữ nhân áp sát người lên hắn, Kỳ Quân còn có thể ngửi thấy hương hoa quế ngọt ngào thoang thoảng trên thân nàng.

Lại là mùi hoa quế... Rõ ràng hôm qua không ăn món điểm tâm nào có vị hoa quế... Phải rồi, dầu gội đầu của Diệp Kiều có mùi hoa quế, là do hắn mua tặng nàng.

Trong đầu loạn xạ đủ thứ chuyện vớ vẩn, cố phân tán sự chú ý, nhưng hắn vẫn không thể khống chế được nhịp tim mỗi lúc một dồn dập.

Mãi đến khi Diệp Kiều rời đi, tiếng tim đập dồn trong màng nhĩ của hắn vẫn chưa yên, cổ họng cũng khô khốc một cách kỳ lạ.

Hắn hít sâu một hơi, chống người ngồi dậy, nhưng vừa cúi đầu kéo chăn nhìn xuống một cái, lại lập tức nằm xuống như cũ.

Nhị lang Kỳ gia vì không muốn để Diệp Kiều nhìn ra điều bất thường, đành tự nhủ nằm thêm một lúc nữa.

So với vẻ bối rối của Kỳ Quân, Diệp Kiều thì thong dong hơn nhiều, tâm tình cũng vui vẻ không ít.