Chương 35: Giật mình

Một lúc lâu sau, nam tử khẽ cười, giọng ôn nhu mang theo mấy phần chân thành:

“Thật ra là ta có phúc mới đúng.”

Nàng cứ nói bản thân có phúc, nhưng trong mắt Kỳ Quân, rõ ràng là hắn mới là người có phúc.

Được gặp nàng, thật sự là phúc phận khó cầu.

...

Sáng hôm sau Diệp Kiều tỉnh lại trong vòng tay Kỳ Quân, cả hai vẫn mặc nguyên xi y phục hôm qua, hiển nhiên là Kỳ Quân không nỡ đánh thức nàng, nên cứ ôm nàng ngủ như vậy.

Chỉ là lần này, hai người không còn chia chăn nằm nữa, mà cùng đắp một chiếc, ngủ chung một chỗ.

Diệp Kiều đi ngủ sớm nên tỉnh cũng sớm. Vừa mở mắt ra, ngẩng đầu lên liền thấy khuôn mặt phóng đại của Kỳ Quân.

Tiểu nhân sâm dụi dụi mắt, sau đó vô thức tròn mắt nhìn gương mặt của chàng.

Ừm, tướng công dù có nhắm mắt cũng vẫn tuấn tú như vậy.

Chỉ là gần quá, lông mi cũng có thể đếm rõ ràng.

... Khoan đã, nàng lại rúc vào lòng hắn mà ngủ rồi?

Tư thế ngủ thế này, Diệp Kiều thấy có chút quen thuộc, mà lần trước ngủ thế xong, hậu quả… đúng là thê thảm khôn lường.

Tiểu nhân sâm vốn còn ngái ngủ, giật mình tỉnh hẳn, chưa kịp vén chăn đã vội nghiêng người, túm lấy cổ tay Kỳ Quân.

Lần trước nàng và Kỳ Quân ngủ chung, suýt nữa khiến hắn bốc hỏa hư tổn, phải ở trong phòng tĩnh dưỡng suốt gần một tháng mới hồi phục. Diệp Kiều thật lòng chẳng muốn để hắn bị như thế thêm lần nào nữa.

Tiểu nhân sâm trong lòng nóng ruột, không màng mọi thứ, liền nhào người lên, áp sát vào Kỳ Quân, nắm chặt cổ tay hắn, đến hơi thở cũng chẳng dám thở mạnh, khẽ nhắm mắt lại để bắt mạch cho hắn.

Sợ bắt mạch không chính xác, Diệp Kiều còn đưa tay nhẹ nhàng sờ lên cổ hắn, rồi đến phía sau tai, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt truyền đến từ đầu ngón tay.

Nàng sờ soạng cổ hắn một hồi, mãi đến khi xác định thân thể Kỳ Quân không có gì bất ổn, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ kỹ lại, lần trước Kỳ Quân bị phát sốt là do nàng lỗ mãng bồi bổ quá mức. Mấy tháng trôi qua, Diệp Kiều vẫn luôn để tâm đến việc chung đυ.ng với hắn, còn hắn thì ngày càng để ý giữ gìn sức khỏe, thể trạng so với trước đã tốt hơn rất nhiều.

Nay xem ra, cho dù hai người kề sát lâu như thế cũng không có dấu hiệu hư yếu như lần trước, khiến Diệp Kiều thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi yên tâm, cánh tay vốn gắng gượng chống đỡ cũng mất hết sức lực, thân thể mềm mại của nàng liền đổ sấp lên người nam nhân.

Nàng đưa tay chọc chọc cằm Kỳ Quân, thầm nghĩ, may mà không bị sốt, dù có bị một phen hoảng hốt cũng vẫn còn tốt hơn là thực sự xảy ra chuyện.

Nghiêng đầu tựa lên ngực nam nhân, lúc đầu còn ổn, nhưng chẳng bao lâu sau Diệp Kiều liền nghe thấy nhịp tim hắn đập nhanh hơn hẳn.