Chương 34: Học cách làm người

Diệp Kiều ngáp một cái, chợt nhớ đến chuyện gì đó: “Tướng công, cái tên họ Tôn kia không phải người tốt đâu, xấu lắm.”

Kỳ Quân vốn không hay kể những việc bên ngoài cho Diệp Kiều nghe. Nhưng nay việc làm ăn đã khấm khá hơn, chỉ cần sinh ý của hắn phát đạt thì người muốn làm thân với Diệp Kiều cũng chẳng ít, có vài chuyện vẫn nên nói rõ với nàng một tiếng.

Hắn nhẹ nhàng xoa phần đuôi tóc nàng, chậm rãi nói: “Kẻ gây chuyện thường không tự xưng tên tuổi, mà Tôn gia kinh doanh tiền trang, không liên quan đến việc chúng ta mở tửu quán nên chắc là không phải bọn họ. Tống quản sự đã dò hỏi ra rồi, là Thái gia.”

Diệp Kiều chớp mắt: “Là ai thế?”

“Gần đây cũng mở tửu quán, trong cùng một nghề mới dễ sinh thù hằn nhất.” Vừa nói, Kỳ Quân vừa cầm lược lên chải tóc cho nàng.

Chỉ là trong mắt hắn, ẩn hiện một tia lạnh nhạt.

Thái gia cũng xem như một tửu quán lớn trong trấn, chỉ có điều thủ đoạn hơi hèn hạ, chẳng ra gì.

Kỳ Quân chẳng xem ra gì. Nếu đôi bên nước sông không phạm nước giếng thì tốt, làm ăn buôn bán vốn nên lấy hòa khí làm đầu. Nào ngờ bọn họ lại cứ nhất quyết gây sự, thành một hòn đá cản chân.

Đã là vật cản, thì phải nghĩ cách dẹp bỏ, không thể để chướng mắt mãi được.

Diệp Kiều có chút bực bội: “Tướng công nói có lý, ta lại chẳng nhìn ra.”

Kỳ Quân không nghĩ đến chuyện làm ăn nữa, chỉ cong môi cười: “Không phải nương tử nhìn không ra, là do lòng dạ kẻ tiểu nhân quá sâu, đó là lỗi của bọn họ.”

Câu ấy lập tức dỗ Diệp Kiều vui vẻ, tươi cười đáp lại.

Thế nhưng trong lòng, tiểu nhân sâm lại lặng lẽ ghi nhớ từng lời, từng chữ Kỳ Quân vừa nói.

Nàng ngây thơ, nhưng không ngốc. Dù hiện tại chưa hiểu, thì sau này cũng sẽ cố học để hiểu cho bằng được.

Sớm muộn gì cũng phải học cách làm người cho đàng hoàng.

Nhưng đang nói chuyện, Diệp Kiều đã cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu.

Bình thường nàng không dễ buồn ngủ như vậy, chỉ là hôm nay có quá nhiều việc, lại ra trấn một chuyến, dù có ngồi xe bò cũng thấy mỏi mệt. Đi rồi về, tắm gội xong xuôi cũng đủ khiến nàng mệt nhoài. Thế là bên bếp lò ấm áp, Diệp Kiều cứ thế tựa vào Kỳ Quân mà ngủ thϊếp đi.

Kỳ Quân ngồi thẳng lưng, để nàng tựa vào người mình, còn bản thân thì kiên nhẫn tiếp tục giúp nàng lau khô mái tóc.

Đợi đến khi tóc nàng khô hẳn, Kỳ Quân cũng không đánh thức nàng, chỉ nghiêng đầu, chăm chú nhìn nàng ngủ.