Bữa tối hôm ấy đặc biệt phong phú. Kỳ Quân còn sai Thiết Tử mang bánh đường biếu Kỳ phụ và Kỳ Chiêu, phần còn lại thì chia cho Thiết Tử và Tiểu Tố. Trẻ con vốn ưa đồ ngọt, mà bánh đường lại dùng nhiều mỡ, ngày thường chẳng mấy khi có được, Thiết Tử và Tiểu Tố mừng rỡ vâng dạ, rồi hí hửng mang bánh đi.
Trong phòng lại chỉ còn Kỳ Quân và Diệp Kiều hai người. Kỳ Quân vốn ăn ít lại ăn nhanh, nhưng hôm nay ăn xong cũng không rời bàn, chỉ mỉm cười ngắm Diệp Kiều ăn.
Tiểu sâm nhân đặc biệt yêu thích món bánh đường, cắn một miếng, bên ngoài giòn tan, bên trong mềm mịn, thơm mùi gạo, quyện cùng hương vị ngọt đậm đà. Tuy chẳng tinh xảo bằng các loại điểm tâm cao cấp, nhưng lại khiến người ta ăn mãi không chán.
Kỳ Quân múc thêm cho nàng một muỗng trứng chiên vào bát, lại gắp vài cọng rau xanh, miệng nói: “Bánh đường là dùng nước đường nhồi bột, rồi thả vào chảo mỡ lớn chiên lên. Ăn thì thơm đấy, nhưng dễ nóng trong người, ăn thêm chút rau cho cân bằng.”
Diệp Kiều ngoan ngoãn gắp rau vào miệng, mắt vẫn nhìn chằm chằm Kỳ Quân. Đợi nuốt xong, nàng mới nói: “Tướng công hiểu biết nhiều thật đó.”
Chẳng riêng gì chuyện nhà cửa vụn vặt, mà cả những chuyện nhân tình thế thái ngoài kia, đến cả món ăn món uống, dường như không gì là hắn không tỏ tường.
Kỳ Quân lại gắp thêm một đũa rau cho nàng: “Đọc sách nhiều thì sẽ hiểu. Nếu nàng muốn học, về sau ta sẽ dạy từng chút một.”
Diệp Kiều lập tức gật đầu đồng ý, đợi ăn hết cái bánh đường trong tay thì cảm thấy đã no bảy phần.
Tuy đôi khi nàng cũng háu ăn, nhưng chưa từng để bản thân ăn đến căng bụng, cái gì cũng biết điểm dừng.
Uống thêm một bát canh bồ câu, Diệp Kiều cười mãn nguyện.
Cơm nước xong xuôi, vốn dĩ đến giờ Kỳ Quân phải vào thư phòng đọc sách, nhưng hôm nay hắn lại ở lại phòng trong, để Diệp Kiều tựa vào người mình, tay cầm lược dịu dàng chải mái tóc dài cho nàng.
Tóc Diệp Kiều được chăm sóc rất tốt, đen như mực, mềm như tơ, chạm vào mượt mà chẳng khác gì gấm lụa thượng hạng.
Hai người ngồi bên lò than, Kỳ Quân vừa lau mái tóc còn hơi ẩm của nàng, vừa nhỏ nhẹ trò chuyện: “Kiều Nương, chiếc áo lông nàng mua, ta rất thích. Về sau ngày nào ta cũng mặc.”
Diệp Kiều có phần lười biếng tựa vào người hắn, đưa tay chọc chọc cánh tay Kỳ Quân: “Đầu xuân rồi, phải cởi mấy lớp đồ này thôi, nóng đến phát ngốt thì làm sao bây giờ?”
Kỳ Quân cười khẽ, gật đầu.