Chương 32: Có phúc

Dù số bạc Diệp Kiều tiêu là tiền do hắn đưa, nhưng với Kỳ Quân mà nói, số bạc đã cho đi, chưa từng nghĩ sẽ lấy lại.

Lần này cũng thế, Diệp Kiều ra ngoài, Kỳ Quân dặn nàng mang theo bạc, là để nàng tự mua đồ nàng thích. Kết quả nàng lại mang về cho hắn một chiếc áo lông.

Dẫu là tiền mình kiếm, nhưng món đồ này lại khiến người ta ấm lòng, như thể cả trái tim cũng đang tan chảy vậy.

Kỳ Quân nhẹ nhàng vuốt ve chiếc áo, nâng lên, cẩn trọng khoác lên người, rồi đưa tay xoa cổ họng nghẹn ngào, lúc này mới lên tiếng: “Vừa, vừa lắm. Kiều Nương chọn rất khéo.”

Diệp Kiều mừng rỡ, vừa là tốt rồi. Quãng đường đến trấn rất xa, nếu phải sửa lại cũng bất tiện, giờ thì tốt quá, mua về là mặc được ngay. Về sau Kỳ Quân không còn phải khoác mãi cái áo bông phồng kia nữa, mùa đông này ắt hẳn sẽ dễ chịu hơn nhiều.

Nghĩ đến đây, Diệp Kiều có chút đắc ý: “Tướng công, ta thấy mình có phúc lắm ấy.” Mua áo mà cũng vừa khít thế này, tiểu sâm nhân liền không chút ngại ngần tự đắc.

Kỳ Quân lúc ấy vẫn đứng đó, mặc áo lông, mắt nhìn về phía bình phong. Dẫu biết không thể thấy được người phía sau, hắn vẫn cứ nhìn chăm chú một hồi lâu, rồi đưa tay day sống mũi cay cay, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Người đó... là Kiều Nương của hắn...

Thế rồi, áo lông vừa khoác lên, Kỳ Quân lại không nỡ cởi ra. Cho đến khi Diệp Kiều tắm xong, mặc trung y đi ra, liền trông thấy Kỳ Quân vẫn còn đang mặc chiếc áo ấy.

Nàng giật nảy mình.

Trong phòng than lửa đỏ rực, ấm áp đến độ chỉ mặc áo trong khoác thêm áo mỏng bên ngoài cũng không thấy lạnh, vậy mà Kỳ Quân lại mặc nguyên cái áo lông dày cộp kia, chắc là đổ mồ hôi ướt áo rồi mất!

Diệp Kiều vội vã nói: “Chàng mau cởi ra đi, nóng chết! Nhỡ đâu ra mồ hôi mà gặp gió thì biết làm sao?”

Kỳ Quân vốn định bảo mình không dễ ra mồ hôi, nhưng quả thật... hắn đang nóng. Thấy Diệp Kiều đã cài xong nút trung y, hắn cũng dang tay để nàng giúp mình cởϊ áσ.

Diệp Kiều cẩn thận treo áo lông lên, rồi lấy khăn tay của mình lau mặt cho Kỳ Quân, dịu dàng hỏi: “Có nóng không?”

Kỳ Quân mỉm cười: “Không phải nóng, mà là ấm.”

Câu nói ấy khiến tiểu sâm nhân có phần mơ hồ: “Chẳng phải nóng với ấm đều là một à?”

Kỳ Quân định giải thích, nhưng nghĩ một hồi lại không rõ phải giải thích thế nào cho nàng hiểu, bèn nắm lấy cổ tay nàng, chậm rãi nói: “Không giống, khác lắm.”

Lúc này, Tiểu Tố đến gõ cửa, bảo là cơm chiều đã chuẩn bị xong, hỏi có cần bày mâm không.

Diệp Kiều lập tức đáp “bày đi”, xõa tóc rồi cùng Kỳ Quân ra dùng bữa.