Động tác nghịch nước của Diệp Kiều khựng lại, nàng khó hiểu hỏi: “Vì gặp chuyện vui nên tha người à?”
“Cũng tùy tình hình. Cụ thể thế nào còn phải xem ý của thánh thượng.” Nói uyển chuyển là vậy, chứ thật ra hiểu đơn giản chính là Hoàng đế muốn đại xá thì đại xá, tùy tâm trạng.
Tiểu sâm nhân thầm nghĩ trong bụng: Quả nhiên hoàng đế là người lớn nhất.
Nàng liền hỏi tiếp: “Nếu có kẻ xấu, rất xấu, giống mấy tên đến gây chuyện hôm nay chẳng hạn, mà cũng được thả ra thì chẳng phải rắc rối lắm à?”
Kỳ Quân nghe thế liền mỉm cười, chỉ nghĩ nội tâm của ái thê thật thuần khiết, chỉ mới gặp vài tên lưu manh cỏn con là đã cho người ta là ác nhất thiên hạ. Hắn ôn tồn giải thích: “Triều đình ta, dù có đại xá cũng có quy định ‘mười tội không thể tha.”
Mười tội ác không thể tha ấy, không phải nói chung chung, mà là chỉ đích danh mười tội lớn như mưu phản, mưu nghịch, bất hiếu… Ai phạm vào một trong mười tội này, dù có gặp dịp đại xá thiên hạ cũng sẽ không được tha.
Tuy nói là đại xá thiên hạ, nhưng được thả ra phần lớn chỉ là kẻ phạm tội nhẹ. Còn hạng đại gian đại ác vẫn phải tiếp tục ngồi yên trong ngục.
Cụ thể các điều luật và quy định thì không ít, mà Kỳ Quân lại là người đầu óc sáng suốt, trí nhớ hơn người, từng điều từng lệ đều thuộc làu làu. Có điều, chuyện này khá nặng nề, Kỳ Quân cũng không muốn nói quá rõ ràng với Diệp Kiều, sợ dọa nàng, bèn chuyển sang chuyện khác: “Kiều Nương, nàng mua gì cho ta thế?” Vừa nói, hắn vừa bước đến bên bàn, vươn tay mở gói vải.
Chỉ vừa mở một góc, đã lộ ra lớp lông đen bóng bên trong.
Động tác của Kỳ Quân khựng lại, rồi lập tức cởi hẳn lớp bọc ra.
Chiếc áo lông màu đen nằm yên lặng trên bàn, sờ vào mềm mại vô cùng, nhưng khoảnh khắc vừa nhìn thấy, Kỳ Quân liền lặng thinh.
Diệp Kiều sau bình phong không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, giọng mang theo ý cười: “Trời dạo này lạnh dần rồi, khi trước chàng nói muốn đi mua cùng ta, ta không sợ lạnh, nhưng chàng thì khác. Tuy lang trung nói chàng không cần ở lì trong phòng, nên chịu khó ra ngoài đi lại, nhưng trời giá rét, cơ thể lại càng cần chăm sóc cẩn thận, áo này phải sớm chuẩn bị mới phải. Tướng công, chàng mặc thử xem có vừa không?”
Có vừa không...
Kỳ Quân muốn mở miệng nói, nhưng đến khi há miệng lại không biết phải thốt ra lời nào.
Tuy chàng bệnh tật quanh năm ở trong nhà, nhưng do phải quản sổ sách nên giá cả thị trường ít nhiều vẫn nắm rõ.
Một chiếc áo lông với chất lượng như vậy, không thể là món đồ rẻ tiền.