Trong phòng đã được hong ấm, nước cũng được đặt sẵn sau bình phong, Diệp Kiều định đợi Kỳ Quân mang giỏ hoa vào sẽ chọn một loại để rắc vào nước.
Nhưng đợi mãi vẫn chưa thấy Kỳ Quân quay lại, nàng ngẩng đầu nhìn ra thì thấy nam nhân kia đang đứng sững ngay cửa phòng trong, đôi mắt như đang nhìn về phía nàng. Chỉ là vừa đúng lúc nàng ngẩng lên nhìn lại, thì chàng lập tức quay đầu nhìn sang hướng khác.
Lỗ tai đỏ ửng cả lên, Diệp Kiều liếc nhìn lò sưởi, thầm nghĩ không lẽ nàng đốt than nóng quá rồi?
Diệp Kiều buông tay khỏi dây áo, bước tới nhận lấy chiếc giỏ từ tay Kỳ Quân, ngẩng đầu lên mỉm cười: “Tướng công, chàng cứ lo việc của mình đi.”
Kỳ Quân lén lút nhìn nàng, rồi nhanh chóng dời tầm nhìn đi, nhẹ giọng nói: “Ta xong việc rồi, định ngồi trong phòng xem sổ sách, có quấy rầy nàng không?”
“Không đâu, chàng cứ xem đi.”
Diệp Kiều không mảy may nghi ngờ, xách giỏ đi vòng ra sau bình phong.
Chẳng bao lâu, nàng lại ló đầu ra: “Tướng công, trên bàn có đồ thϊếp mua cho chàng, chàng thử xem vừa không. Tiệm nói nếu không vừa thì có thể đem đi sửa đấy.”
Kỳ Quân gật đầu đáp lại, Diệp Kiều lúc ấy mới yên tâm trở lại phía sau bình phong.
Rất nhanh sau đó, Kỳ Quân liền thấy trên bình phong treo lủng lẳng mấy bộ y phục.
Hai sợi dây nhỏ lại đang nhẹ nhàng đung đưa.
Hắn nào dám nhìn thêm, liền vội bước ra gian ngoài ngồi sau bàn, mở sổ sách ra, cầm bút trong tay, tự nhủ phải giữ lòng tĩnh lặng. Sau đó hít sâu một hơi, chuẩn bị chuyên tâm xem sổ.
“Xoạt…”
Tiếng nước sóng sánh vang lên, rót thẳng vào tai, suýt nữa làm Kỳ Quân để mực nhỏ xuống sổ…
Diệp Kiều trong phòng trong đâu biết tâm trí người bên ngoài đang rối như tơ vò. Nàng chọn một ít cánh hoa thả vào trong thùng tắm, mùi hương dịu nhẹ lan tỏa khiến lòng người thư thái. Khi đang ngâm mình, nàng còn không quên lên tiếng hỏi: “Tướng công, chàng còn đang bận à?”
Kỳ Quân lúc này đã buông bút, tâm trí không còn đặt vào sổ sách nữa. Hắn biết nếu miễn cưỡng xem tiếp, chỉ e tính toán sai thì lại rắc rối mất.
Nghe tiếng Diệp Kiều hỏi, hắn dịu dàng đáp: “Không bận, có việc gì sao?”
“Ta vừa nghe người ta nói sắp đại xá thiên hạ, mà đại xá thiên hạ là gì vậy?”
Kỳ Quân đã sớm quen với tính thích hỏi han của nàng, mà hắn vốn cũng là người thích giảng giải, bèn kiên nhẫn giải thích: “Đại xá thiên hạ nghĩa là khi triều đình có chuyện vui, các quan đại thần sẽ lựa chọn tha tội cho một số phạm nhân.”