Diệp Kiều chen vào một câu: “Ta không ăn trứng luộc, ta muốn ăn trứng chiên.”
Kỳ Quân liền nhéo nhéo vành tai nàng, rồi quay đầu gọi Tiểu Tố đến bên cửa sổ: “Bảo tiểu trù phòng chiên hai quả trứng. Còn canh gà thì…”
Trái tim Tiểu Tố thắt lại.
Nha đầu này vẫn chưa quên ánh mắt Nhị thiếu gia nhìn Tiểu Hắc nhà nàng như thể muốn đem nó đi hầm canh.
Nàng linh cảm, nếu thực sự nấu canh gà… trong nồi tám phần là Tiểu Hắc!
Tiểu Hắc lông đuôi còn chưa mọc nữa kia kìa!
Diệp Kiều liền kéo tay Kỳ Quân lắc lắc: “Đã có canh bồ câu thì không cần canh gà nữa.”
Kỳ Quân mỉm cười, dịu dàng đáp lại nàng: “Được, nghe nàng.”
Rồi quay đầu nói với Tiểu Tố ngoài cửa sổ: “Vậy thì thêm một chiếc bánh đường. Có hỷ sự, tất phải ăn chút gì đó ngọt ngọt mới được.”
Tiểu Tố thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm mừng vì giữ được mạng sống cho Tiểu Hắc nhà mình.
Nàng nghĩ, tuy Nhị thiếu gia đáng sợ, nhưng Nhị thiếu phu nhân lại là người đẹp người đẹp nết, khác hẳn Nhị thiếu gia, nàng thích Nhị thiếu phu nhân nhất trên đời.
Diệp Kiều lại khẽ khàng nói: “Tướng công, ta muốn ăn măng xào nữa.”
Kỳ Quân lập tức đáp: “Bảo tiểu trù phòng làm thêm món măng xào.”
Tiểu Tố răm rắp gật đầu, ghi nhớ kỹ trong lòng, thấy trong phòng không còn gì căn dặn, liền vội vàng chạy về tiểu trù phòng truyền lời.
Diệp Kiều lúc này đã cực kỳ mong ngóng bữa tối, nhưng tiểu sâm nhân vẫn chưa quên chuyện khi nãy còn chưa làm xong.
Nàng buông tay Kỳ Quân ra, mỉm cười nói: “Tướng công có thể mang cái giỏ trên bàn lại đây giúp ta không?”
Rất hiếm khi Diệp Kiều mở miệng nhờ Kỳ Quân làm gì, hắn nghe vậy liền lập tức nghe lời ra ngoài lấy giỏ.
Chỉ là hắn không phát hiện, vừa rồi lúc đặt lò sưởi xuống thì vô tình đè lên một góc khăn phủ giỏ, lúc nhấc lên, khăn phủ cũng bị kéo lệch, cúi đầu liền thấy bên trong đựng toàn là cánh hoa.
Đám cánh hoa ấy đều do Đổng thị lựa kỹ, hương thơm nhẹ dịu, chỉ cần mở khăn là có thể ngửi thấy mùi thơ ngào ngạt.
Có điều, Kỳ Quân lại chẳng rõ số cánh hoa này dùng để làm gì, bèn hỏi: “Kiều Nương, nàng lấy cả giỏ cánh hoa này để làm gì vậy?”
Nào ngờ, vừa xoay người lại thì đã thấy Diệp Kiều đứng trong phòng trong, áo khoác ngoài đã cởi, đang tháo dây lưng váy, giọng nói trong veo: “Tắm.”
Khi Diệp Kiều vừa trở về, đã căn dặn người hầu mang nước vào. Vì nàng nhớ tối nay sẽ có canh bồ câu nên muốn tắm sớm để không làm trễ bữa tối.
Ăn cơm là một trong những việc quan trọng xếp hàng đầu trong cuộc sống của tiểu sâm nhân.