Dẫn theo Lưu bà tử ra ngoài đúng là lựa chọn sáng suốt, tiết kiệm biết bao nhiêu!
Lưu bà tử chỉ khiêm tốn mỉm cười, lặng lẽ bước tới đứng sau lưng Diệp Kiều.
Chưởng quầy tuy bị ép xuống gần phân nửa giá, mặt ngoài giả vờ ủ rũ khổ sở, nhưng trong lòng lại không buồn tí nào, thầm nhủ giá ấy vẫn còn lời.
Có điều, Diệp Kiều trả bằng thỏi bạc nhỏ, chưởng quầy phải vào trong cân lại, rồi còn phải thối lại tiền và ghi sổ, cũng là một phen thủ tục phiền toái.
Diệp Kiều và Lưu bà tử được mời vào gian bên ngồi uống trà. Lưu bà tử thấy họ mang ra trà Long Tỉnh hảo hạng, trong lòng tiếc rẻ xem ra bà vẫn chưa ép giá đến cùng, nhưng ngoài mặt lại không để lộ chút biểu cảm nào. Dù sao cũng đã được phu nhân khen ngợi, không cần thiết phải tự đào hố chôn mình.
Diệp Kiều cầm chén trà, không uống, chỉ ôm trong tay cho ấm.
Đúng lúc ấy, có hai người từ bên ngoài bước vào, ăn mặc như thư sinh áo vải, trông giống học trò trong thư viện, tiếp đãi họ không còn là chưởng quầy mà là tiểu nhị trong tiệm.
Hai người nọ vừa xem hàng vừa trò chuyện, Diệp Kiều cũng chẳng để tâm. Nhưng lúc này, bên ngoài cửa sổ chợt vang lên hai tiếng gõ chiêng.
Tiếng chiêng vang dội, khiến người ta khó mà không chú ý.
Ngay sau đó là một tiếng rao lớn: “Biên quan đại thắng, mặt rồng mừng vui, đại xá thiên hạ, giảm thuế hai phần!” Rồi lại thêm hai tiếng chiêng, lặp lại lời vừa nãy, tiếng sau cao hơn tiếng trước!
Hai thư sinh đang trò chuyện kia lập tức bỏ dở việc xem áo, ùa ra ngoài xem náo nhiệt. Ngay cả chưởng quầy đang tính sổ cũng vội vã chạy ra cửa, nín thở lắng nghe. Vừa nghe xong liền “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, lớn tiếng hô: “Thiên ân cuồn cuộn!”
Cảnh tượng ấy khiến Diệp Kiều ngây người, vô thức đưa tay nắm lấy cổ tay Lưu bà tử.
Lưu bà tử liền nhỏ giọng trấn an: “Nhị thiếu phu nhân đừng sợ, vị chưởng quầy này quỳ không phải vì tạ ơn thiên tử, mà là vì bốn chữ cuối kia.”
Với dân thường, trời cao đất rộng, hoàng đế ở xa, dù biên quan đại thắng có vui mừng thì niềm vui ấy cũng còn xa vời lắm. Trừ những nhà có người đầu binh là thực lòng cảm tạ ân điển, còn phần lớn người khác chỉ quan tâm đến lợi ích sau cùng.
Đại xá thiên hạ, giảm thuế hai phần.
Với người làm ăn buôn bán, nếu được giảm thuế hai phần thì lợi nhuận kiếm được cũng nhiều hơn gấp bội. Cái chưởng quầy kia quỳ, không phải vì thiên ân, mà là vì bạc trắng sáng loáng kia.
Diệp Kiều nghe Lưu bà tử giải thích thì bật cười.