Song, chưởng quầy vốn có thói quen nhìn người mà giới thiệu hàng. Dân thường thì giới thiệu áo bông nặng nề rẻ hơn, còn thấy người có tiền thì bày ra áo gấm, áo choàng thượng hạng.
Còn áo lông thì lại ít khi đem ra trưng bày, một là vì chất lông khó bảo quản, để vương bụi hay hư tổn thì khó bán. Hai là giá cả không rẻ, dân thường dành dụm cả năm chưa chắc đã mua nổi một chiếc tốt, ngay cả nhà khá giả cũng chỉ mua một chiếc mặc cả mười năm, bình thường chẳng mấy ai hỏi tới nên cũng không mang ra.
Nay thấy Diệp Kiều chỉ đích danh muốn mua, chưởng quầy mừng như mở cờ trong bụng, hồ hởi giới thiệu từng chiếc một.
Cuối cùng nàng chọn được một chiếc áo choàng lông màu đen, chất vải mịn màng. Diệp Kiều khoác thử lên người, thấy ấm áp, kích cỡ cũng rộng rãi, chắc hẳn Kỳ Quân sẽ mặc vừa.
Lưu bà tử thấy nàng thích, liền hỏi chưởng quầy: “Chiếc áo này bán thế nào?”
Chưởng quầy cười tươi như hoa, giơ ba ngón tay: “Ba lượng bạc, giá này đã là giá ưu đãi rồi. Nếu mặc vào không vừa, tiệm bọn ta còn hỗ trợ sửa miễn phí, sửa không thu đồng nào.”
Ba lượng bạc, tức ba quan tiền, đổi ra tiền đồng là ba ngàn xu, nhà bình thường thường quả thật gom góp cả năm cũng khó mà có nổi.
Nhưng Diệp Kiều có sẵn tiền riêng, ba lượng bạc với nàng không thành vấn đề.
Chỉ là Lưu bà tử lại ghé tai Diệp Kiều, khẽ hỏi: “Nhị thiếu phu nhân, có cần ta trả giá không?”
Trả giá.
Diệp Kiều lần đầu nghe đến hai từ này.
Nhưng ưu điểm lớn nhất của tiểu sâm nhân chính là biết nghe lời, nàng liền gật đầu, đôi mắt tò mò dõi theo Lưu bà tử đến thương lượng với chưởng quầy.
Tuy thường ngày Lưu bà tử không hay phô trương trước mặt chủ nhân, cũng chẳng thích thể hiện, song hễ làm việc là dứt khoát nhanh gọn.
Thông thường, đồ trong những cửa tiệm như thế này vẫn đắt hơn bên ngoài, giá chào ra cũng cao hơn thực tế. Dẫu triều đình có quản lý giá cả, nhưng dân buôn bán ai chẳng muốn kiếm thêm chút lời?
Nhìn dáng vẻ lanh lợi của chưởng quầy khi nãy, Lưu bà tử không tin ba lượng bạc là giá gốc.
Mà trả giá cũng là một môn nghệ thuật, không thể vừa mở miệng đã đập bàn ép giá xuống, cũng không thể để lộ vẻ quá thiết tha không muốn bỏ qua. Phải là vừa thật vừa giả, qua lại đôi ba phen, một người nói “ta không muốn mua nữa”, người kia lại bảo “ta không muốn bán”, cuối cùng xem ai không chịu hết nổi trước.
Cảnh tượng đó khiến tiểu sâm nhân tròn xoe mắt kinh ngạc.
Rốt cuộc, hai bên thống nhất giá một lượng tám tiền. Giá ấy vừa đưa ra, Diệp Kiều nhìn Lưu bà tử mà trong mắt đầy vẻ tán thưởng.