Diệp Kiều bảo xe bò dừng lại, vén rèm xe định bước xuống.
Lưu bà tử liền ngồi thẳng dậy, vươn tay đỡ lấy nàng: “Nhị thiếu phu nhân muốn mua gì sao? Để ta đi là được rồi, phu nhân cứ nghỉ ngơi trong xe đi.”
Diệp Kiều chỉ lắc đầu, không nói gì, tự mình đặt chân lên bệ xe, tung người nhảy xuống, động tác nhanh nhẹn vô cùng.
Lưu bà tử vội vàng theo sau, không quên dặn dò phu xe đứng đợi yên một chỗ, đừng chạy loạn. Bà vừa quay đầu lại thì thấy Diệp Kiều đã bước vào một cửa tiệm.
Dù không biết nhiều chữ, nhưng nhìn hai bộ y phục treo ngoài làm vật trưng bày cũng đoán được đây là cửa hiệu may sẵn.
Bà vội vã bước vào theo, đi bên cạnh Diệp Kiều nhưng không mở miệng.
Diệp Kiều đưa mắt nhìn quanh, hình như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Chưởng quầy trong tiệm vốn tinh mắt, làm ăn buôn bán nơi phố xá thì tầm mắt cũng phải tốt. Vừa liếc qua đã nhận ra ngay Diệp Kiều là phu nhân nhà quyền quý.
Chỉ riêng cây trâm trên đầu kia thôi cũng đủ chứng minh thân phận nàng.
Ông lập tức nở nụ cười tươi rói, bước nhanh ra nghênh đón, chắp tay nói: “Phu nhân muốn sắm y phục cho mùa đông đúng không? Tuy tiệm nhỏ không lấy gì làm lớn, nhưng tay nghề lại là truyền từ tổ tiên, xưa nay vẫn làm nghề này, bất kể là đan hay thêu đều tinh xảo hạng nhất, bảo đảm phu nhân vừa ý.”
Diệp Kiều bị một tràng lời nói dồn dập rót vào tai, chẳng ghi nhớ được mấy câu, vốn cũng chẳng phải định đến chọn đồ cho mình, bèn nói thẳng: “Ta muốn xem áo lông.”
Áo lông ư? Vụ làm ăn lớn tới cửa!
Chưởng quầy lập tức sốt sắng, chạy nhanh vén rèm phía trong, chỉ vào loạt áo lông bày ra: “Phu nhân xem, đây đều là mẫu mới nhất hiện giờ, các tiểu thư phu nhân trong kinh thành ai cũng mặc thế cả.”
Diệp Kiều chẳng buồn liếc mắt nhìn, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu: “Không phải mua cho bản thân, mà là mua cho tướng công ta.”
Lưu bà tử nghe vậy, kinh ngạc liếc nhìn Diệp Kiều.
Không phải bà nghi ngờ mối quan hệ phu thê thân thiết của Kỳ Quân và Diệp Kiều, mà là đã quen thấy Phương thị ra sức chăm lo cho bản thân, mua sắm cái này cái kia, tiền tiêu toàn để phục vụ chính mình. Nay bỗng dưng gặp được người ra ngoài là để mua y phục cho tướng công, bà mới thấy thật mới mẻ.
Chưởng quầy vẫn giữ nụ cười niềm nở, làm nghề buôn bán thì lời hay ý đẹp vốn là kỹ năng sinh tồn: “Vừa nhìn đã biết phu nhân là người hiền đức, ai cưới được đúng là có phúc ba đời.” Dứt lời, ông lại quay sang vén tấm rèm bên kia, để lộ một hàng áo lông dành cho nam giới được sắp xếp gọn gàng.
Lúc này vừa mới vào đông, các loại y phục mùa lạnh đều bán rất chạy.
Nay triều đình khuyến khích buôn bán, trong dân cũng dần có tiền dư dả. Áo mùa đông tự làm thì không dễ, thành thử ra người đến mua càng đông, hiệu may sẵn cũng chuẩn bị đầy đủ hơn mấy năm trước nhiều.