Chương 4

Hễ nàng sung sướиɠ ngày nào thì huynh đệ của nàng sẽ chẳng khá lên nổi. Nếu nàng phú quý vinh hiển thì huynh đệ của nàng chắc chắn sẽ lận đận khốn cùng. Tóm lại, giữa nàng và huynh đệ chỉ có một người được hưởng phúc.

Mẹ kế cũng ước gì gã thầy bói này là một tên lừa đảo. Nhưng có những chuyện, không nghe thì thôi, đã nghe rồi thì cứ canh cánh trong lòng, nhỡ đâu lại thành sự thật thì sao? Nghĩ vậy, bà ta thấy thà tin còn hơn bỏ qua.

Thế nên, bà ta cũng không dám gả Khương Mật cho nhà giàu làm thϊếp, sợ nàng được sủng ái thì sẽ khắc chết con trai mình.

Muốn nàng không thể ngóc đầu lên thì tốt nhất là gả cho mấy gã du côn hay ông già góa vợ trong thôn. Nhưng bà ta lại là mẹ kế, nếu gả con gái của vợ trước vào những nơi như vậy… chẳng những danh tiếng của mình bị hủy hoại, mà Khương lão gia và các bậc trưởng bối trong tộc cũng sẽ phản đối.

Cách tốt nhất là tìm một gia đình bên ngoài tử tế nhưng bên trong lại rối ren, lại còn là mang vận rủi đeo bám.

Và thế là Vệ Thành lọt vào mắt của mẹ kế Khương Mật, trở thành lựa chọn hàng đầu cho vị trí chàng rể.

Phải nói gia sản nhà họ Vệ vốn không dư dả, lại còn phải nuôi một người đi học. Bây giờ vì vận rủi liên tiếp của Vệ Thành mà huynh đệ, tẩu tẩu bất mãn, thà mang tiếng bất hiếu cũng muốn đoạn tuyệt với chàng.

Nghĩ cũng phải, người khác thi vài lần không đỗ là vì học chưa tới nơi tới chốn. Còn Vệ Thành thì sao? Suốt ba năm liền đến cổng trường thi cũng không vào được. Chuyện như vậy mấy chục năm qua chưa từng nghe, xui xẻo đến mức này thì đúng là cạn lời.

Ai nghe cũng bảo Vệ Thành chắc là số phận đã định, không có đường công danh. Dù học giỏi thế nào, nhưng ông trời không cho làm tú tài thì chàng lấy gì mà cãi mệnh?

Mẹ kế của Khương Mật càng nghĩ càng thấy Vệ Thành chính là người thích hợp nhất.

Chàng càng xui xẻo càng đúng ý bà ta.

Cứ như vậy, Vệ gia và Khương gia lơ mơ mà đi đến thống nhất. Bọn họ nhanh chóng định ra hôn sự. Sau khi định hôn, không ít phụ nhân trong thôn Tiền Sơn bàn tán sau lưng, khen mẹ kế của Khương Mật biết tính toán. Ai nhìn vào cũng thấy Khương Mật trèo cao, bởi dù sao Vệ Thành cũng là thư sinh có học, chỉ vướng cái tội quá xui. Một chàng rể xui rủi thế này, nhà nào thương con gái đều tránh xa. Gả qua đó chẳng khác nào tự rước họa vào thân, phải gánh xui cùng chàng.

Chỉ khổ nỗi, lý do ấy lại không thể nói thẳng ra được. Nhìn bề ngoài, Vệ Thành xứng với Khương Mật đã là quá đủ. Nếu chàng đỗ tú tài, chẳng phải Khương Mật sẽ một bước thành phu nhân tú tài hay sao? Danh xưng phu nhân tú tài cũng xứng với vóc dáng và dung mạo của nàng.