Chương 3

Ngô thị biết rõ Tam Lang vẫn ghi nhớ những lời chua ngoa của hai nàng dâu, trong lòng bà cũng hận vô cùng. May mà tâm trí bà đều đặt cả vào Vệ Thành, không rảnh so đo với Trần thị, Lý thị, nếu không e rằng nhà này đã chẳng yên.

Vệ gia phân nhà từ nửa đầu năm, đến vụ thu hoạch xong Khương Mật mới gả vào, tính ra cũng chưa được bao lâu.

Dĩ nhiên không phải Ngô thị ưng ý trước mà cưới nàng về cho Vệ Thành. Khi ấy Vệ Thành được nghỉ học trở về nhà, tình cờ gặp Khương Mật ra ngoài làm việc. Chính chàng đem lòng thương mến, khó khăn lắm mới khuyên được Ngô thị gật đầu, nhờ người đứng ra làm mai mới thành hôn sự này.

Dáng người Khương Mật đẹp, dung mạo diễm lệ, vốn là mỹ nhân có tiếng ở thôn Tiền Sơn, chỉ tiếc vận mệnh lại khổ. Nàng mồ côi mẹ từ thuở nhỏ, cha không thể ở vậy mãi, sau này cưới kế thất. Tính tình mẹ kế cay nghiệt, về nhà chưa đầy hai năm đã sinh một đứa con trai. Ban đầu còn cha nàng còn thương xót con gái, về sau thì đặt hết tâm ý lên người vợ mới và đứa con nhỏ, chẳng còn đoái hoài gì đến đứa con của vợ trước nữa.

Mẹ kế vốn định giữ nàng ở lại thêm vài năm. Khương Mật là người tháo vát, việc trong việc ngoài đều một mình quán xuyến, có nàng ở đó thì ngày tháng cũng nhẹ nhàng hơn.

Bà ta toan giữ nàng đến năm hai mươi tuổi, khi dung nhan đã nở rộ, vừa hay có thể đưa đến trấn hay thậm chí là huyện thành, làm thϊếp cho mấy lão gia nhà giàu, biết đâu còn kiếm được một khoản.

Nếu nàng có thể lấy lòng được phú hộ, giúp ích cho nhà mẹ đẻ thì càng hay. Bằng không, dẫu bị chính thất nhà người ta hành hạ ngược đãi, bà ta cũng chẳng đau lòng.

Mẹ kế của Khương Mật tính toán rất chu toàn, nào ngờ vận trời khó lường, năm nay lại xảy ra chuyện.

Vào nửa đầu năm, em trai cùng cha khác mẹ của Khương Mật lâm bệnh, uống bao nhiêu thuốc cũng thuyên giảm. Khương Mật đi chùa thắp hương cùng mẹ kế, trên đường về bị một thầy bói chặn lại. Thầy bói ra hiệu cho mẹ kế bảo Khương Mật tránh đi, rồi nói nhỏ rất nhiều điều.

Theo lời thầy, tướng mạo cô nương này tốt, cho dù vận đầu không tốt thì về sau cũng có phúc. Chỉ cần không gặp tai ương, sau này nàng sẽ có kiệu rước, áo gấm lụa là, kẻ hầu người hạ.

Nghe đến đây mẹ kế tim đập rộn ràng, trong lòng cân nhắc có nên đối xử ôn hoà với nàng một chút, mong sau này Khương Mật giàu sang còn nhớ cưu mang con trai bà ta.

Thế nhưng những lời tiếp theo của thầy bói chẳng khác nào một gáo nước đá dội vào đầu giữa trời đông giá rét, khiến lòng mẹ kế lạnh buốt.

Mọi thứ của Khương Mật đều tốt, chỉ khổ nỗi lại khắc huynh đệ