Ngô thị từng nghe thầy đồ trong thôn khen: Tam Lang nhà bà thông minh bẩm sinh, lanh lợi, vượt xa lũ trẻ trong thôn. Vì đặt nhiều kỳ vọng ở con trai, bà vốn định đợi Vệ Thành đỗ tú tài rồi mới tìm cho chàng một mối nhân duyên xứng đáng. Nào ngờ, từ mười bảy đến hai mươi, danh phận tú tài vẫn xa vời. Không ít người trong thôn xì xào, nói e rằng số mệnh Vệ Thành không tốt, ngày thường thì chẳng sao, cứ đến gần ngày thi lại gặp chuyện. Đà này, dẫu chàng thi đến bạc đầu cũng khó có tên trên bảng vàng.
Số mệnh mơ hồ là thế. Có kẻ sinh ra nơi đồng không mông quạnh, cuối cùng lại phong hầu bái tướng. Cũng có người vừa sinh ra đã ở trên cao, thiếu thời đắc ý, trung niên lận đận, cuối đời hiu quạnh.
Vệ Thành là người đọc sách, học hành giỏi giang, tướng mạo lại đoan chính. Thuở trước, trong thôn Hậu Sơn có không ít cô nương thầm thương trộm nhớ chàng, chỉ tiếc vận số lận đận khiến phần nhiều phải chùn bước.
Con đường đèn sách vốn tốn kém. Vệ gia vốn cha hiền con hiếu, anh em hòa thuận. Thế nhưng, chỉ vì Vệ Thành thi trượt kỳ thi viện ba năm liền, tuy anh cả của chàng không hé lời, song hai vị tẩu tẩu đã không ít lần oán thán. Hễ có dịp, họ lại rỉ tai chồng: Vệ Thành cứ mãi thế này, chẳng lẽ trong nhà còn phải tiếp tục đổ hao tốn của cải hay sao? Nó muốn đi học, người khác không cần sống nữa à?
Trước kia chưa vợ thì thôi, nay đã có thê tử, lại sinh cả con trai, không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho con chứ?
Hiếm khi hai tẩu tẩu của Vệ Thành đồng lòng như thế. Cả hai dùng đủ mọi cách cuối cùng cũng thuyết phục được chồng mình. Nửa đầu năm ấy, Vệ gia dậy sóng một phen, Ngô thị suýt nữa bị hai nàng dâu chọc giận đến sinh bệnh. Vệ lão gia cũng nổi nóng, nói thẳng, nếu đã chê Tam Lang đi học tốn kém thì ông cho phép hai đứa con trai ra riêng, chỉ có điều, về sau dù Vệ Thành có đỗ tú tài hay thậm chí cử nhân thì cũng hòng dựa dẫm.
Ông bà đã nói đến thế, hai người anh thấp thỏm, đều muốn quỳ xuống nhận sai. Nhưng đúng lúc then chốt lại chạm phải ánh mắt vợ, nghĩ đến đứa con còn nhỏ dại, đành cắn răng đồng ý.
Vệ lão gia không ngờ bọn họ lại quyết tâm đến vậy, thấy Đại Lang và Nhị Lang đều cho rằng Tam Lang liên lụy mình, lòng ông nguội lạnh, đành thuận theo ý, để họ ra riêng. Còn ông sống chung cùng Ngô thị và Vệ Thành.
Vệ Thành không nỡ để cha mẹ chịu khổ nên càng dốc sức học hành. Có lần chàng quỳ trước mặt Ngô thị, thề rằng năm nay nhất định phải đỗ, nếu còn thất bại thì sẽ thôi đọc sách, quay về cày ruộng.