Chương 5

"Đây là chuyện lạ có thật gì vậy?" Hai nhóm người gần như cùng lúc loé lên chung một suy nghĩ.

Ở Cẩm Tú Cầu ai mà không biết, bà cô Chẩm không thích tiếp xúc thân mật với người khác, quanh năm cười nói nhưng chẳng quá thân cận với ai.

Anh chị họ của Tống Hinh Ly càng không dám chớp mắt.

Tống Hinh Ly là nữ vương kiêu ngạo vạn dặm, đừng nói cô ấy tự động thân thiết, ngay cả các chàng trai ưu tú nhất muốn xin số điện thoại làm quen còn chưa từng được cô gật đầu.

Vậy rốt cuộc, đây là chuyện gì thì chỉ có người trong cuộc mới biết.

Nhưng Chẩm Tích Ly vẫn không biết.

Tuy trong lòng có chút không nỡ, nhất là khi nhớ tới cảnh người này lúc tuổi đã già lại ngồi khóc trước phần mộ của mình, nhưng ngoài miệng, Tích Ly vẫn không mấy nhẹ nhàng.

Cô hừ một tiếng thật khẽ rồi nhàn nhạt đánh vỡ không khí lúng túng:

"Còn ôm nữa là tôi tính phí đấy. Mỗi phút một chỉ."

"Một chỉ gì cơ?" Tống Hinh Ly cười, giọng nhỏ xíu và cố tình kéo dài, rơi trong sương sớm và nắng đông mềm ẩm nghe nũng nịu vô cùng khiến Chẩm Tích Ly bỗng thấy mình đã sống bốn mươi năm lẻ mấy ngày, mà lần này lại có chút khó chống đỡ.

"Thật phiền!" Tích Ly âm thầm phàn nàn rồi quyết định cắt chiếc đuôi khó hiểu này, vì cô vừa nhớ ra mình còn phải đi sang bên kia sông, nơi người ta đang thu hoạch l*иg đèn cổ tích để mua về làm video kịp kiếm tiền.

"Chỉ vàng, chỉ vàng bốn số chín đấy." Chẩm Tích Ly tỉnh bơ nói:

"Còn ôm nữa thì phút sau hơn phút trước mười chỉ, tôi không giảm giá đâu."

Ai ngờ, Tống Hinh Ly cũng không dễ bắt nạt.

Cô lập tức học theo người ta, vòng tay như có như không thu lại, má còn cố ý cọ nhẹ vào l*иg ngực đối phương, giọng nói cũng theo đó mà ngang bướng thêm mấy phần:

"Vậy em cũng tính phí."

"Bằng giá của chị."

Hinh Ly ngẩng mặt lên nhìn Tích Ly, nói rất nghiêm túc:

"Em có giá lắm đấy."

"Chưa có ai được em ôm như thế này đâu."

Cứ tưởng Chẩm Tích Ly sẽ cạn ngôn, hoặc ít ra cũng trúng mỹ nhân kế của người đẹp thành thị.

Nhưng có vẻ bà cô Chẩm đã tu luyện tới trình độ sắc tài không thể động, hoặc là quá mất niềm tin vào thế giới nên chút phúc lợi này không hề khiến cô lung lay.

Điển hình là Chẩm Tích Ly đáp một câu gọn lỏn khiến Tống Hinh Ly nghi ngờ rằng kiếp trước thẩm mỹ của mình có vấn đề.

Không thì sao cô lại yêu người trước mặt đến tận khi người ta đi gặp tổ tiên vẫn không cam lòng.

Chẩm Tích Ly thản nhiên nói:

"Vậy cô đi tìm con bò hoặc chủ bò lấy vàng đi, vì tại con bò muốn quẳng cô xuống nên tôi tiện tay giúp cô thôi."

"Còn đây là tự cô ngã vào tôi, tay cô tự ôm tôi mà."

"Tôi là người bị thiệt đấy!"

Lời này theo gió bay vào tai anh chị họ của Tống Hinh Ly khiến họ trố mắt.

Bay sang tai vợ chồng và con trai chủ bò thì khiến cả nhà ngơ ngác nhìn nhau.

Bà cô Chẩm bị thiệt?

Cháu gái xinh đẹp hơn hoa của trưởng thôn đòi bắt đền vàng, lại còn tính theo chỉ?

Vàng đâu ra mà bồi thường đây?

Còn bà cô Chẩm thì tính sao?