- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Phúc Lộc Trời Cho
- Chương 4
Phúc Lộc Trời Cho
Chương 4
Vừa khéo, đúng lúc này, anh chị họ của Tống Hinh Ly cùng vợ chồng chủ bò và con trai chạy tới.
"Hinh Ly! Em có sao không?"
"Tích Ly à, bác gọi Du Di đến rồi. Mau mau, để nó cõng cháu về nhà bác."
Hai câu nói hối hả vang lên gần như cùng lúc, còn người đáp chỉ có một.
"Em không sao." Tống Hinh Ly lau nước mắt nói. Sau đó mới lồm cồm bò dậy từ trên người Chẩm Tích Ly.
Nhưng khi vừa thấy Du Di, lông mày nâu nhạt của Hinh Ly nhíu chặt, gương mặt xinh đẹp và trắng nõn như củ cải non hiện rõ vẻ không tự nguyện giao người.
Hinh Ly tỉnh bơ phát ngôn thay luôn cả phần của Chẩm Tích Ly:
"Bác gái, không cần phiền bác đâu ạ. Cháu tự cõng Tích Ly là được ạ."
Mọi người: "?"
Chẩm Tích Ly suýt chút nữa thì bật cười. Nhưng không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà cô lại ngậm miệng và muốn xem cô gái cùng tên kia sẽ cõng mình lên khỏi cái ruộng đầy bùn, lại mềm oặt như kẹo dẻo này bằng cách nào.
"Em bị bò kéo đến ngốc rồi đấy à?" Anh họ của Tống Hinh Ly phì cười nói:
"Chỗ này không phải đường nhựa ở thành phố đâu."
Chị họ Hinh Ly cũng trêu đùa:
"Cô ấy cũng không phải cháu gái nhỏ hai tuổi của em đâu."
Tống Hinh Ly đen mặt nhưng vẫn bướng bỉnh đến cùng. Cô không muốn ai đυ.ng vào Chẩm Tích Ly, ngay cả khi người ta có ý tốt.
"Em cõng được. Mọi người lên trước đi."
"Được rồi, được rồi!" Tất cả bỏ cuộc và lục tục kéo nhau lên bờ, chuẩn bị sẵn tâm lý hoặc là cười nghiêng ngả, hoặc là trầm trồ không thôi.
Kết quả là không có màn nào diễn ra, vì Chẩm Tích Ly đã tự bò dậy và nhỏ giọng cảnh cáo Tống Hinh Ly:
"Ngốc nghếch!"
"Lần sau, yếu thì đừng có mà ra gió."
Tống Hinh Ly vừa vui vừa giận.
Vui vì người ta không sao. Giận vì người ta chẳng nhẹ nhàng với mình chút xíu nào.
Nhưng Hinh Ly là ai chứ? Cô chủ nhỏ mới ngoài hai mươi đã theo bố mẹ học việc, ba mươi tuổi chính thức quản lý siêu thị lớn nhất thành phố, lại còn trọng sinh trở lại, chẳng lẽ lại thua cái miệng của người ta?
"Vậy chị không phải yếu còn ra gió à?" Tống Hinh Ly nghiêng ngả đi theo Tích Ly và càm ràm:
"Lúc nãy chị bất tỉnh nhân sự đấy. Nhờ có em lay mãi nên chị mới tỉnh dậy được."
"Vậy mà chị còn mắng em?"
Chẩm Tích Ly vừa xoay người muốn phản bác thì:
"Bụp!" Vật thể vừa làm cô ong cả đầu đã vấp cỏ và rơi thẳng vào l*иg ngực cô.
Hai cô Ly đều ngây người.
Cảm giác một đời đã trôi qua, rồi lại được gặp nhau, lạ lẫm mà quen thuộc đến khó tả.
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Phúc Lộc Trời Cho
- Chương 4