Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phúc Lộc Trời Cho

Chương 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
Một khoảng lặng khó tả lướt qua.

Sau vài giây ngây người, bác gái hắng giọng gọi:

"Này! Hai đứa có sao không đấy?"

Vẫn không có tiếng đáp.

Bác gái lập tức lo sốt vó, vội nghiêng người nhìn cho rõ hơn.

Ai ngờ, nương theo tia nắng hiếm hoi vừa hé qua màn sương, một gương mặt quen thuộc hiện ra khiến bác càng cuống cuồng.

"Ôi trời ơi! Tích Ly!" Bác gái lay lay Chẩm Tích Ly mấy cái rồi mặt tái mét, miệng run rẩy:

"Bà cô của tôi ơi! Cháu... cháu chết rồi à?"

Bác gái khóc toáng lên, tay chân cuống quýt hướng lên bờ vẫy loạn:

"Ông ơi, là Tích Ly!"

"Có chuyện lớn rồi."

"Chết rồi?" Hai từ này vừa rơi vào tai, Tống Hinh Ly còn khóc to hơn cả bác gái đang đứng không vững bên cạnh.

Vài giây trước đó, khi ký ức ở đời trước ập về, khi Chẩm Tích Ly ôm cô tránh bị con bò kéo đi, Tống Hinh Ly đã mừng tới phát khóc.

Nào ngờ, bây giờ cô khóc thật.

"Đồ ngốc!"

"Mau tỉnh dậy cho em." Hinh Ly vừa khóc vừa nắm cổ áo Chẩm Tích Ly lay mạnh, như thể sợ nếu dừng tay, một đời này, khó khăn lắm ông trời cho cô sống lại nhưng vẫn chẳng thể giữ được người mình thương.

Chẩm Tích Ly còn đang mơ màng thì bị lay đến choáng váng, liền nhíu mày phàn nàn:

"Dừng lại."

"Chóng mặt quá."

Bác gái vội ôm ngực thở phào, hai tay không ngừng vái lạy chư Phật bốn phương rồi chạy lên bờ thì thầm gì đó với ông lão nhà mình.

Tống Hinh Ly thì khóc càng dữ dội. Nước mắt rơi lã chã xuống mặt Chẩm Tích Ly, miệng nức nở không ngừng nhưng chẳng thành nổi một câu ra hồn.

"Tống Hinh Ly?"

Sau một hồi sắp xếp lại đống thông tin hỗn loạn trong đầu, Chẩm Tích Ly tạm thời chấp nhận một sự thật vốn tưởng chỉ tồn tại trong tiểu thuyết rằng cô đã trọng sinh, trở về đúng thời điểm khó đỡ nhất trong đời.

Vừa mở mắt ra đã bị bò quẳng xuống ruộng, đầu dính đầy rơm, người lấm lem bùn đất.

Không sai!

Chính là màn gặp gỡ khó quên và khó coi với bà con đến từ thành phố của trưởng thôn Cẩm Tú Cầu.

"Cô khóc cái gì?" Lời vừa dứt, Chẩm Tích Ly đã tự giác ngậm miệng vì cảm thấy có gì đó nhói lên trong tim.

Vì nhìn thấy người ta khóc trong cả hai phiên bản lúc trẻ và già, hay là thấy người ta khóc vì mình?

Một Chẩm Tích Ly đã sống đến bạc đầu, bây giờ được trở lại năm bốn mươi mốt tuổi, nhưng người không yêu đương, cũng chẳng để ý đến ánh mắt người đời nên chưa thể làm rõ.

Tống Hinh Ly thì rõ hơn ai hết. Cô không muốn bỏ lỡ người trước mặt, dù chỉ thêm một giây.

"Nước mắt là của em mà." Hinh Ly vừa khóc vừa nói:

"Em khóc cũng không được sao?"

Chẩm Tích Ly nghẹn họng. Lần đầu tiên trong đời, bà cô họ Chẩm không biết nên nói gì cho phải.
« Chương TrướcChương Tiếp »