Chương 2

Chẩm Tích Ly đã sẵn sàng hoá thành một bông Sen ung dung tự tại, ngày ngày toả hương khoe sắc rồi lười biếng phơi nắng, đêm đến đắp chăn mỏng bằng hơi sương và lắng nghe những mẩu chuyện vụn vặt của con người, cây cỏ, cả động vật nhỏ.

Ai ngờ, một chớp sáng vụt qua, Sen chưa kịp nở, người đã quay về.

"Đây là chuyện gì?"

"Mình đi gặp tổ tiên rồi cơ mà?" Chẩm Tích Ly ngây ngô như thể vừa bị vứt vào một thước phim cũ, nhưng nó chân thật đến mức khó tin.

Và bà cô Chẩm còn chưa kịp kiểm chứng thì hiện thực đã náo loạn.

Tiếng một con vật lớn chạy hùng hục, tiếng người la hét inh ỏi vang lên cùng lúc.

"Cô gái, mau tránh ra!"

Người đàn ông chừng ngoài sáu mươi tuổi vừa đuổi theo, vừa hét lớn, giọng khàn đặc vì gấp gáp.

Tiếp đến là giọng gào như xé toang sương mù đặc quánh của một bác gái, nhưng nó không phải là nhân tố thức tỉnh Chẩm Tích Ly.

Thứ khiến cô tỉnh táo là con bò.

Chính xác!

Một con bò cuồng chân vừa sổng chuồng. Nó to cao như thùng đựng lúa cỡ lớn và đang phóng thẳng về phía trước, nhanh như tên lửa tự chế chạy bằng cỏ non và rơm khô.

Khó đỡ hơn là dây chạc của nó vừa được một cô gái trẻ bắt được. Cảnh tượng trông vừa hài hước vừa nguy hiểm.

"Ngu ngốc!" Chẩm Tích Ly buột miếng mắng rồi lao theo tóm được cả cô gái lẫn đầu dây chạc.

Sức lực của hai người đúng là hơn một người. Sức của người quanh năm trồng rau cuốc đất càng mạnh hơn nhiều so với cô gái cành vàng lá ngọc ở thành phố.

Tốc độ của con bò giảm đi rõ rệt.

Nhưng khoẻ như bò.

Câu này quả nhiên không phải tự dưng mà có.

Con bò bị hai cô gái kéo lại thì hung hăng, lắc đầu một cái, hai vị khách không mời liền bị quẳng xuống ruộng lúa mới gặt.

"Ôi trời ơi! Hai đứa có sao không đấy?"

Chủ bò lập tức tận dụng cơ hội, một người giữ chặt con bò lại, một người khác vội lội xuống ruộng đầy rơm rạ và bùn ướt, vừa đi vừa trượt.

Nhưng khi đang định đưa tay kéo từng người đứng dậy thì bác gái này thấy có gì đó hình như không đúng.

Vì hai người vừa giúp nhà bà chặn được con bò to khoẻ kia, nhìn thế nào cũng không giống vừa trải qua một trận đánh vật sống còn. Trái lại, họ trông như đang ung dung ôm nhau và thong thả tận hưởng không khí trong lành.

Mặc cho trên đầu sương muối rơi mù mịt, dưới lưng là bùn đất lạnh cóng, xung quanh chỉ có cánh đồng trống trải kéo dài đến tận chân trời.