Chương 1

Nếu ai đó chưa hình dung được một đời không hôn nhân, không con cái khi về già sẽ ra sao thì cứ nhìn dáng vẻ Chẩm Tích Ly.

Chẩm Tích Ly vô cùng nổi tiếng ở Cẩm Tú Cầu, ngôi làng xinh đẹp thuộc thị trấn lọt thỏm quanh đồi, nơi chỉ cần đi vài bước chân là tới chợ nhỏ, chạy xe máy vài phút là tới chợ lớn, nhưng để đi đến thành phố sầm uất thì phải có tiền, kha khá tiền.

Tiền ư? Chẩm Tích Ly không thiếu tiền. Chỉ là chẳng ai ở Cẩm Tú Cầu biết bà cô u năm mươi có tiền.

Vì dáng vẻ của bà cô họ Chẩm lúc nào trông cũng giống như một chiếc túi da rỗng tuếch.

Bề ngoài chất lượng cao nhưng bên trong không có thứ gì đáng giá. Giản dị tới mức trộm cũng chẳng thèm ghé qua.

Cho đến nhiều năm sau, vào một ngày đẹp trời, khi bà cụ Chẩm đã ở tuổi xưa nay hiếm và chẳng thèm tỉnh dậy sau một đêm dài, người Cẩm Tú Cầu mới biết phú bà của họ thực sự là ai.

"Ai nói Chẩm Tích Ly nghèo tới mức không đủ ăn thì mau ra đây?"

"Cô đơn gì chứ? Tẻ nhạt gì chứ? Cuộc sống của bà ấy thú vị hơn chúng ta cả trăm lần."

Lời bàn tán nhiều như mây bay, vụn vặt mà dai dẳng. Nhất là khi người không còn, lời hay ý đẹp bỗng dưng kéo đến nhiều hơn hẳn.

Nhưng Chẩm Tích Ly ba mươi tuổi không buồn để tâm, bốn mươi tuổi chẳng dao động, năm mươi tuổi không hối hận, đến tám mươi tuổi đi gặp tổ tiên thì càng không cần để ý.

"Thôi được rồi, một đời lương thiện đủ đầy, còn có chút thành tựu nho nhỏ tặng cho đứa trẻ mình từng bế ẵm khi xưa. Vậy là ổn." Linh hồn Chẩm Tích Ly lơ lửng như một đám mây nhỏ, ung dung nhìn cháu gái duy nhất thu gom từng cục tiền và mấy cây vàng mình tích cóp và dấu kỹ đến mức chính mình cũng suýt quên chỗ.

Ba ngày sau, trước khi đầu thai thành một bông Sen, Chẩm Tích Ly ghé thăm phần mộ của chính mình nằm ở lưng chừng đồi.

Nơi chỉ cách Cẩm Tú Cầu vài phút đạp xe, nhưng lại tách biệt khỏi đời sống bằng một ranh giới lặng lẽ. Một bên là hiện tại đang trôi, một bên là quá khứ đã khép và chẳng mấy chốc sẽ bị cỏ dại và thời gian che phủ.

"Ồ! Vẫn còn người nhớ tới mình sao?"

Một làn gió nhẹ đẩy Chẩm Tích Ly đến gần, rồi dừng lại trước người đang cúi đầu và rơi nước mắt trước bia mộ mang tên mình.

Đó là một bà lão ngoài bảy mươi, trẻ hơn Chẩm Tích Ly mười tuổi khi còn sống.

Già rồi thì ai cũng già. Nếp nhăn chồng lên nếp nhăn, năm tháng chẳng chừa một ai.

Nhưng bà lão này lại già một cách rất đẹp.

Thân hình nhỏ gầy, mảnh mai như cành liễu trong sương, lặng lẽ mà kiên cường.

"Tống Hinh Ly?" Chẩm Tích Ly sững người. Ký ức trần thế đã bắt đầu nhạt màu, nhưng cái tên ấy lại tự động bật lên như một nốt nhạc vui bỗng lạc vào chiều đông trầm ỉu.

"Sao bà ấy lại đến đây?"

"Lại còn… khóc vì mình ư?"