Chương 56: Đào chỗ này

Chỉ thấy giữa các đoạn thương gãy có khớp nối liền với nhau. Đoạn mang mũi thương trước hết rủ xuống từ giữa đôi giản, sau đó, theo lực đẩy từ tay Phong Mân, mũi thương đang rũ xuống liền vung ngược lên, đâm thẳng vào l*иg ngực đang ở ngay trước mắt!

“Phụt——” Hàn Đương chỉ cảm thấy ngực mình bị một đòn cực mạnh, không kìm được mà phun ra một ngụm máu tươi, đôi giản đang khóa chặt thân thương của Phong Mân cũng buông lỏng.

Gã loạng choạng lùi lại hai bước. Phong Mân thuận thế giật tay một cái, cây ngân thương ba khúc lại trở về nguyên dạng. Hắn nắm chặt thương trong tay, một lần nữa tấn công về phía Hàn Đương!

“Lên mau, lên mau!”

Lão Hồ và những người khác vừa chạy tới, đã nghe thấy tiếng binh khí va chạm trên lầu ngày càng dữ dội. Bỗng nhiên, trong lòng mấy người dấy lên một dự cảm chẳng lành, liền vội vàng tản ra hai bên.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, họ nghe thấy tiếng lan can gãy vụn từ trên cao truyền xuống.

Giữa không trung, ngân thương của Phong Mân giáng một đòn trời giáng lên người gã, đánh bay Hàn Đương thân hình cao lớn như một toà tháp sắt từ trên lầu hai rơi xuống!

Một trong hai cây trọng giản của Hàn Đương văng ra xa.

Còn bản thân gã thì ngã từ lầu hai xuống đất, một tiếng xương gãy giòn vang, một chân của gã đã bị gãy.

Trong cơn đau đớn tột cùng, gã gầm lên một tiếng như dã thú, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Phong Mân trên lầu.

Cánh tay của Phong Mân cũng bị một giản đánh trúng, vải áo rách toạc, vết thương rỉ máu.

Trong cơn gió đêm, xen lẫn tiếng chém gϊếŧ và la hét thảm thiết từ hai hướng còn lại vọng tới.

Phong Mân chống thương đứng tại chỗ. Các hộ vệ đã tập hợp lại, thấy hắn bị thương, cơn giận bèn bốc lên ngùn ngụt, định xông vào đánh cho Hàn Đương một trận nhừ tử.

“Dừng tay.”

Ngay trước khi đao kiếm của họ chém xuống người tên đầu lĩnh thổ phỉ hung hãn này, Phong Mân đã quát ngăn họ lại, rồi ra lệnh cho họ trói người lại. "Tên này vẫn còn hữu dụng, trông chừng gã cho cẩn thận, đừng gã chết."

Lão Tứ có chút không cam tâm, bèn ngẩng đầu lên hỏi: "Công tử, tên này rất gian xảo, nhỡ gã muốn chạy thì phải làm sao?"

Ánh mắt của Phong Mân lướt qua Hàn Đương vẫn còn vẻ không chịu thua, rồi lạnh lùng nói: "Đánh gãy nốt chân còn lại của gã đi."

Sắc mặt Hàn Đương tức thì từ đỏ chuyển sang trắng bệch.

Trận chiến đang dần đi đến hồi kết mà kết quả đã quá rõ ràng.

Đám sơn phỉ này không hề có chút lòng cảnh giác nào, sau khi cướp gϊếŧ cả mệnh quan triều đình mà vẫn còn ở lại trong trại ăn chơi trác táng. Một khi đã rời khỏi lưng ngựa, trước mặt đội quân Định Châu cũng không hề cưỡi ngựa tác chiến, thì bọn chúng chẳng khác nào gà đất chó sành, chẳng chống cự được mấy chiêu đã tan tác.

Và rồi khi cơn say dần tan, vẻ kinh hoàng cũng dần hiện lên trên mặt bọn chúng.

Những tên sơn phỉ bị đánh cho đau đớn đành phải buông vũ khí, van xin tha mạng với đám binh lính tinh nhuệ trước mặt:

"Quân gia... ta đầu hàng! Ta không đánh nữa!"

"Quân... quân gia tha mạng!"

Có người đầu tiên thì sẽ có người thứ hai, thứ ba... Chẳng mấy chốc, trong sân liên tiếp vang lên tiếng vũ khí rơi xuống đất.

Thế nhưng, tướng sĩ Định Châu không hề vì bọn chúng đầu hàng mà ngừng tay tàn sát.

Ở những sơn trại khác có lẽ vẫn còn người vô tội, nhưng sơn trại này lại toàn là ác đồ, trên tay kẻ nào cũng đã nhuốm máu người.

Những binh lính tinh nhuệ trong đội quân đồn trú này trước khi lên đường đã biết rõ, nhiệm vụ của mình hôm nay là đến để gϊếŧ người, để cho vũ khí được nếm máu.

Vì vậy, giữa sân không ngừng vang lên những tiếng la hét thảm thiết, và những thi thể cứ liên tiếp ngã xuống.

Đến khi nhóm sơn phỉ cuối cùng thấy đối phương không có ý định chừa lại người sống, muốn vùng lên chống cự lần nữa, thì đã không còn ưu thế về số lượng, chẳng mấy chốc đã bị trấn áp hoàn toàn.

Chẳng bao lâu sau, trong Liên Vân Trại, ngoại trừ những người dân lành dưới núi bị chúng bắt về làm nô dịch, và những thiếu nữ nhà lành bị giam cầm ở một nơi vừa được quân Định Châu giải cứu, thì không còn một ai đứng vững mà thở nữa.

Phong Mân liếc nhìn động tĩnh ở hai cánh còn lại, thấy tình hình cũng tương tự, lúc này hắn mới thu thương lại, dùng bàn tay không bị thương lấy ra một chiếc túi gấm từ trong lòng, rồi mở ra.

Dù vừa trải qua một trận ác chiến, vị công tử trẻ tuổi vẫn tuấn tú nổi bật. Hắn đứng sau lan can đã gãy nát, cẩn thận không để máu trên tay dính vào tờ giấy trong túi gấm.

Giữa cơn gió đêm đang dần lắng xuống, hắn mở tờ giấy ra, nhìn thấy tấm bản đồ sơ lược được vẽ trên đó. Ánh mắt hắn dừng lại ở vị trí được khoanh tròn bằng bút son — đó là ngọn núi hoang phía sau Liên Vân Trại.

Ban đầu, bọn chúng thường vứt thẳng xác những người chết trong trại xuống vách núi. Nhưng lâu ngày, nơi đó sinh ra mùi hôi thối, khiến cho vị Mã công tử cứ hai tháng lại đến một lần không vui. Thế là bọn chúng bèn đổi sang vứt xác chết ở ngọn núi hoang phía sau, mặc cho dã thú cắn xé.

Trong đại sảnh sáng trưng ánh đèn, Phong Mân nghe xong lời kể của những người phụ nữ đang run rẩy sợ hãi. Hắn tạm thời không để tâm đến vết thương trên cánh tay mình mà đi thẳng ra ngoài, ra lệnh: "Đi."

Tính cả hộ vệ của mình, hắn dẫn theo hơn mười người, bảo họ mang theo dụng cụ đào bới đi lên núi sau.

Bãi tha ma trên ngọn núi hoang về đêm, dù cho có ánh trăng trên đầu và ánh lửa từ xa, vẫn âm u đến mức khiến người ta bất an.

Nghe tiếng cú đêm từ đâu vọng lại, lão Hồ chỉ cảm thấy tóc gáy dựng đứng, bất giác xoa xoa cánh tay nổi da gà, không hiểu tại sao công tử lại muốn đến nơi này.

Khi đã đến nơi, Phong Mân không nhìn những bộ xương trắng lộ thiên trên mặt đất, mà tìm đến đúng vị trí được đánh dấu trên tờ giấy trong chiếc túi gấm mà thiếu nữ kia đã đưa.

Liếc nhìn lớp đất đã mọc lên cỏ non, ánh mắt hắn khẽ trầm xuống: "Chính là chỗ này. Đào."