Một tiếng “choang” vang lên, vò rượu vỡ tan trên mặt đất, khiến cho đám sơn phỉ đang chìm đắm trong tửu sắc khắp sảnh phải bừng tỉnh.
Bọn chúng nhao nhao lớn tiếng hỏi: “Bên ngoài có chuyện gì vậy?!”
Chỉ thấy đại đương gia từ ghế chủ vị lao xuống, xông thẳng ra ngoài cửa. Thấy vậy, bọn chúng cũng vội vàng đẩy những người đàn bà bên cạnh ra, vớ lấy binh khí bên mình, rồi loạng choạng bước ra ngoài.
“Sao lại thế này?”
Hàn Đương vừa ra khỏi cửa đã thấy sơn trại bị công phá. Toàn bộ thuộc hạ canh gác đều đã bị gϊếŧ sạch. Từ cổng lớn cho đến tường tre, khắp nơi đều là binh lính không biết từ đâu kéo đến, đang lặng lẽ mà nhanh chóng siết chặt vòng vây quanh Liên Vân Trại.
Những trạm gác mà gã bố trí trên đường lên núi dường như chỉ để làm cảnh, không một ai phát ra tín hiệu cảnh báo.
Hàng trăm binh sĩ siết vòng vây, trên đường có vài tên mã phỉ vừa đi giải quyết nỗi buồn về, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra định chống cự, nhưng chỉ trong vài ba chiêu đã bị cắt cổ.
Có chuyện gì vậy? Sao lại thế này!
Đồng tử của Hàn Đương co rút lại.
Đám binh lính này vừa nhìn đã biết là quân tinh nhuệ, không biết từ đâu đến, mà từ đầu đến cuối gã không hề nhận được bất kỳ tin tức nào. Hơn nữa, khi cai quản Liên Vân Trại, gã luôn vô cùng cẩn trọng, không phô trương quá nhiều thực lực, từ đầu đến cuối chỉ núp bóng hai sơn trại kia, đóng vai một con rối của bọn chúng. Cho dù huyện lệnh Vân Sơn có bản lĩnh thông thiên, điều động được một đội quân tinh nhuệ đến đây, thì cũng nên tấn công hai sơn trại kia trước, sao lại nhắm vào chỗ của gã chứ?
Bất chợt, giữa núi non trong đêm tối, pháo hoa báo hiệu đồng loạt nổ tung ở hai hướng khác nhau.
Thân hình cao lớn như thiết tháp của Hàn Đương khẽ lảo đảo. Gã nhận ra bọn khốn này vậy mà lại đồng loạt tấn công cả ba sơn trại của bọn chúng!
“Khốn kiếp!”
Gã nghiến răng chửi một tiếng, rồi hoàn toàn tỉnh táo lại — xem ra vị huyện lệnh Vân Sơn lần này thật sự đã quyết tâm dốc hết vốn liếng, muốn cùng bọn chúng một mất một còn.
Gã buông tay khỏi khung cửa, quay đầu lại gầm lên với đám thuộc hạ say khướt loạng choạng phía sau: “Người ta đã đánh vào tận ổ rồi! Lũ chúng mày còn không mau cản bọn chúng lại cho tao?!”
“Vâng!”
Bị gã gầm lên một tiếng, đám mã phỉ này đều chấn động trong lòng, vội đảo mắt nhìn về phía những kẻ đang tấn công Liên Vân Trại.
Bọn chúng không có nhãn lực như Hàn Đương, không nhìn ra được sự lợi hại của đội quân Định Châu này, nhưng lại nhận ra người dẫn đầu là Phong Mân và hộ vệ của hắn.
Bản tính hung ác của đám ác đồ này lập tức bị kích động, chúng giơ đao chỉ về phía mấy người họ: “Là bọn chúng! Chính là bọn chúng đã phá hỏng chuyện tốt của ông đây hôm ở trong sơn cốc!”
“Hay lắm, hỏng chuyện tốt của ông nội mày mà còn dám mò đến đây! Các huynh đệ xông lên — cùng tao gϊếŧ bọn chúng, rửa sạch mối nhục!”
“Nhị ca, xem đệ chém chết tên tiểu bạch kiểm này, báo thù cho huynh đệ đã chết!”
Hôm ở sơn cốc cướp gϊếŧ đoàn xe, không phải tất cả mọi người đều đi. Những kẻ ở lại sau khi nghe kể lại chuyện bọn chúng sắp thành công thì bị người khác xông ra phá đám, trong lòng sớm đã nén một cục tức.
Hơn nữa, rượu vào thì gan cũng to lên. Mấy bát rượu vào bụng, những kẻ từng chứng kiến võ công của Phong Mân trong sơn cốc cũng quên mất mình họ gì tên gì. Bị mấy câu nói này kích động, mắt chúng cũng đỏ ngầu lên, ào ạt nắm chặt binh khí: “Mọi người xông lên!”
— Bọn chúng không tin, trong trại đông người như vậy mà lại không đánh lại đám tư binh này!
Thế nhưng, ngay khi bọn chúng đầu óc nóng lên mà xông về phía trước, thì đại đương gia của chúng lại lặng lẽ lùi về phía sau.
Hàn Đương lùi lại vài bước, quay đầu chạy lên lầu hai.
Đám người hung ác quen thói này tuyệt đối không phải là đối thủ của đám binh lính kia. Lúc tỉnh táo chúng còn không thể đánh thắng, huống chi bây giờ đã say khướt, mất đi sự chuẩn xác, khi đối đầu với đội quân tinh nhuệ này chẳng khác nào tuyết gặp phải mặt trời, trong nháy mắt đã bị gϊếŧ cho không còn một mảnh giáp.
Bỏ lại tiếng la hét thảm thiết của bọn chúng ở sau lưng, Hàn Đương bước lên cầu thang, định lấy tiền bạc và vũ khí, rồi tìm kẽ hở để gϊếŧ đường máu thoát ra ngoài.
Thế nhưng, một cây ngân thương đã từ không trung bay tới, xuyên qua khe hở lan can, chặn đứng đường đi của gã!
Hàn Đương, vốn còn đang bị rượu làm cho tê dại, lảo đảo một cái, vội bám vào lan can để đứng vững.
Phong Mân đuổi theo tới nơi đã tóm lấy đuôi thương, rút ngân thương về, sau đó lộn một vòng đáp xuống cầu thang.
Hàn Đương bám vào tay vịn cầu thang, lao về phía trước thêm hai bước, đến chỗ khúc quanh mới quay đầu lại nhìn người đang đuổi theo.
Khi nhìn thấy đôi mắt tựa chim ưng của Phong Mân, trong lòng gã lại dấy lên cảm giác y hệt như cái ngày ở trong sơn cốc, khi mà gã cảm nhận được mối đe dọa chết người từ chàng trai trẻ này.
Nhận ra mình không phải là đối thủ của hắn, trong lòng Hàn Đương run lên, nhưng vẫn không hề dừng lại mà tiếp tục lao lên lầu hai.
Trên chiến trường sinh tử, một khi một bên nảy sinh ý nghĩ sợ thua, thì kẻ đó sẽ không bao giờ thắng được nữa.
Ánh mắt Phong Mân trầm xuống, hắn nắm chặt ngân thương lao lên lầu hai, bám sát theo Hàn Đương một trước một sau, trong nháy mắt đã khuất dạng.
Vốn dĩ tốc độ không bằng hắn, mấy tên hộ vệ lại còn bị cầm chân giữa đám đông, nên chỉ kịp nhìn thấy một góc áo bào của Phong Mân.
“Công tử tự mình đuổi theo rồi ư?!”
“Cút ngay!”
Bọn họ liền gia tăng sức mạnh, quét sạch đám sơn tặc không biết từ đâu cứ bu lại quanh mình. Lũ tôm tép riu này cưỡi ngựa đã chẳng ra gì, xuống ngựa lại càng vô dụng, chỉ được cái giỏi ngáng đường.
Nghe tiếng binh khí va chạm từ lầu hai của nhà tre truyền đến, mấy người ngẩng đầu lên, liền thấy hai bóng người đang giao chiến kịch liệt.
Lúc này, Hàn Đương đã lấy được vũ khí của mình — hai cây trọng giản. Lực chiến của gã tăng mạnh, không còn né tránh nữa mà giao đấu ngang ngửa với Phong Mân.
Cảm nhận được luồng kình lực cực lớn truyền đến từ ngân thương, cánh tay Phong Mân bị chấn động đến tê dại. Đại đương gia của Liên Vân Trại này quả nhiên không đơn giản.
Hàn Đương múa đôi trọng giản kín kẽ đến mức nước chảy không lọt, ngân thương trước mặt tuy sắc bén như rồng, nhưng hết lần này đến lần khác đều không thể đâm trúng hắn.
Hành lang chật hẹp đã hạn chế rất nhiều khả năng của Phong Mân, chẳng mấy chốc, ngân thương của hắn lại một lần nữa bị gọng giản kẹp chặt.
Hắn dùng sức, giật mạnh cây thương về phía sau, nhưng lại không hề nhúc nhích.
Hàn Đương thấy vậy, hai mắt đỏ ngầu, nở một nụ cười: “Xem ra ngươi cũng chỉ có thế mà thôi.”
“Công tử!” Lão Hồ và mấy người khác sau khi phá được vòng vây đã chạy về phía nhà trúc: “Công tử, cố gắng lên!”
Phong Mân không hề phân tâm. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đối đầu với Hàn Đương, cất giọng chế nhạo: “Nếu ta là ngươi, ta sẽ không ngoan cố chống cự.”
Dứt lời, mũi thương đang bị kẹp chặt giữa đôi giản bỗng lóe lên như một ngôi sao băng, rồi xoay tròn đâm thẳng về phía trước!
Hàn Đương vội vàng lùi mạnh về sau, thế nhưng thân thương trước mặt lại đột ngột gãy thành ba đoạn.
Hàn Đương: “——!”