- 🏠 Home
- Cổ Đại
- Trọng Sinh
- Phúc Khí Là Của Ta
- Chương 52: Diệt phỉ
Phúc Khí Là Của Ta
Chương 52: Diệt phỉ
Chính vì vậy, Phàn Khiên có thiện cảm rất lớn với Phó Đỉnh Thần, vừa nghe tin ông bị tấn công liền vô cùng tức giận.
Và khi nghe chính Phong Mân đã dẫn hộ vệ ra tay cứu người, ông ấy lại cười sảng khoái, khen ngợi: "Tiểu Hầu gia đã trưởng thành rồi, nếu để Hầu gia biết được, chắc chắn ngài sẽ rất tự hào về cháu."
Thế nhưng, Phong Mân lại không coi lời này là thật, chỉ nghe cho qua chuyện.
Hắn nhìn ra đám binh lính bên ngoài, rồi nói với Phàn Khiên: "Binh lính của Phàn thúc quả là tinh nhuệ. Có điều, vùng lân cận Định Châu yên bình thế này, chắc là không có nhiều cơ hội để mài giũa lưỡi đao đâu nhỉ?"
Nghe Phong Mân khen ngợi quân đội của mình, Phàn Khiên vốn còn đang đắc ý. Nhưng khi nghe vế sau, lại đúng ngay tâm sự của mình, ông ấy không khỏi thở dài một tiếng.
Trước mặt Phong Mân, ông ấy cũng không cần phải che giấu gì, bèn thẳng thắn gật đầu.
"Tiếc là, nạn thổ phỉ lại ở Vân Sơn chứ không phải Định Châu. Nếu chúng ở ngay quanh đây, mượn chúng làm đá mài, ta cũng có thể rèn ra một đội quân sắc bén."
Nói đến đây, Phàn Khiên như chợt nhận ra điều gì, bèn nhìn về phía Phong Mân. Hắn vừa mới cứu Phó Thượng thư khỏi tay thổ phỉ ở Vân Sơn, liền lập tức đến tìm mình, lẽ nào là vì...
Phong Mân cũng không úp mở, hắn chỉ thẳng vào đám binh lính bên ngoài, nói: "Phàn thúc có muốn để họ nếm mùi máu tanh không?"
Phàn Khiên im lặng một lúc.
Dù đã xác định được mục đích của Phong Mân, nhưng ông ấy lại nhất thời không thể quyết định. Dù sao thì, Vân Sơn cách nơi này quá xa, hơn nữa diệt phỉ cũng không phải là trách nhiệm của quân phòng giữ, quân Định Châu vươn tay quá dài sẽ không hay.
Trần Tùng Ý đã nói trước với Phong Mân rằng Phàn Khiên sẽ không đồng ý ngay, trong lòng ông ấy ắt có điều băn khoăn, vì vậy Phong Mân lúc này cũng không vội.
Hắn đợi Phàn Khiên suy nghĩ một lát, rồi mới lên tiếng: "Phàn thúc trước nay vốn thích luyện binh ở bên ngoài, ngay cả cháu là người mới đến đây không lâu cũng biết không nên vào thành tìm thúc. Vùng Vân Sơn nạn thổ phỉ hoành hành, tệ nạn đã lâu khó sửa, chuyện này ai cũng biết. Vậy nên, nếu như đám thổ phỉ này chạy loạn xa hơn một chút, lúc gây án lại vô tình làm phiền đến buổi diễn tập của quân Định Châu, thì việc quân Định Châu liên thủ với huyện Vân Sơn để diệt phỉ, có gì là lạ đâu chứ?"
Đây chính là câu trả lời mà Phong Mân đã suy tính suốt dọc đường.
Vốn dĩ, việc xuất binh của Định Châu cần có một lý do, chỉ cần lý do đó danh chính ngôn thuận, thì lấy cớ gì cũng được.
Còn về chuyện có thật sự tồn tại một toán thổ phỉ nào đó chạy được đến tận đây để gây hấn với quân Định Châu hay không, thì quyền quyết định cuối cùng nằm trong tay ai? Dĩ nhiên, là Phàn Khiên rồi.
Quả nhiên, ngay khi vừa hiểu ra ý của đối phương, Phàn Khiên liền ngẩng đầu lên, đôi mắt ánh lên vẻ khác thường.
Xem ra, ông ấy đã bị thuyết phục rồi.
Lũ thổ phỉ hung ác ở vùng lân cận Vân Sơn trước thì âm mưu cướp gϊếŧ Thượng thư đương triều, sau lại đυ.ng phải bức tường sắt là mình. Mà Huyện lệnh Vân Sơn lại vừa hay là môn sinh đắc ý của Phó đại nhân, thế nên cả mình và hắn, hai bên đều sục sôi căm phẫn, cùng chung một ý nghĩ là phải diệt trừ thổ phỉ. Đôi bên vừa bàn đã hợp ý, vậy thì có gì là không thể chứ?
Khi đã nhìn thấu được toàn bộ kế hoạch và sự sắp đặt này, ánh mắt Phàn Khiên nhìn Phong Mân đã không còn như trước nữa.
Lúc trước, ông ấy chỉ cảm thấy Phong Mân là người dũng mãnh, nhưng bây giờ lại thấy hắn là người biết mưu tính kỹ càng rồi mới hành động, đã có tiềm chất của một tướng tài.
Chỉ tiếc là Hầu gia không muốn đứa con trai duy nhất của mình phải ra trận, thành ra mưu lược và sự dũng mãnh của hắn chỉ có thể dùng vào những việc như thế này mà thôi.
Phàn Khiên thầm tiếc nuối trong lòng, đoạn nói với Phong Mân: “Nếu ta đoán không lầm, lần này tiểu Hầu gia đến đây thực chất cũng là để làm thuyết khách cho Viên Huyện lệnh phải không? Được, ta đồng ý.”
Thế nhưng, dù ông ấy đã đồng ý xuất binh, sắc mặt của Phong Mân lại không hề rạng rỡ như ông ấy dự liệu, trái lại, hắn còn lắc đầu với vẻ mặt càng thêm nghiêm nghị.
Phàn Khiên nghe hắn nói: “Phàn thúc khoan hãy vội đồng ý, xin hãy nghe cháu nói hết rồi hãy quyết định.”
Tiếp đó, hắn không hề giấu giếm mà kể lại toàn bộ vai trò của Mã Nguyên Thanh trong vụ cướp gϊếŧ Phó Thượng thư cho Phàn Khiên nghe: “...Ở Vân Sơn có hơn chục ổ phỉ lớn nhỏ, trong đó ít nhất có hai đến ba băng nhóm là người của họ Mã. Lần này Phó Thượng thư bị cướp gϊếŧ cũng không phải là ngẫu nhiên, mà chính là chủ ý của tên Mã Nguyên Thanh đó.”
“Cháu xen vào chuyện này, một là vì chướng mắt trước sự ngông cuồng của y, hai là vì hiện tại hắn cũng chưa thể động đến Hầu phủ được. Lần diệt phỉ này đương nhiên là một cơ hội tốt để luyện binh và trừ hại cho dân, nhưng một khi đã đắc tội với Mã Nguyên Thanh, e rằng con đường quan lộ sau này của Phàn thúc sẽ rất gian nan, xin thúc nhất định phải suy nghĩ cho kỹ.”
Ban đầu, Phàn Khiên còn cau chặt mày, nhưng càng nghe Phong Mân nói, đôi mày của ông ấy lại càng giãn ra.
Đến cuối cùng, dưới ánh mắt của Phong Mân, ông ấy lại một lần nữa cất lên một tràng cười sảng khoái.
Ông ây vừa cười vừa nhìn Phong Mân, hào sảng nói: “Y muốn gây khó dễ cho ta thì đã sao? Chẳng lẽ định đày ta ra biên quan ư? Thế thì chẳng phải quá hợp ý ta rồi sao, lại có thể cùng Lệ Vương điện hạ xua đuổi quân man di? Tiểu Hầu gia không cần nói thêm nữa, ta sẽ xuất binh.”
Thế là, họ đã đến đây.
Lần này, binh lính mà Phàn Khiên mang ra khỏi thành Định Châu đều là kỵ binh, nên có tính cơ động rất cao.
Hai nghìn con chiến mã đó cũng là gia sản mà ông ấy đã vất vả tích cóp được, tốc độ phi nước đại cực nhanh.
Trong thư phòng, Phàn Khiên trình bày rõ ràng về thực lực của mình cho Phó Đỉnh Thần: “Người của ta đều rất giỏi trong việc ẩn giấu tung tích, mỗi lần ra ngoài đều tự mang theo lương khô đủ dùng trong vài ngày. Hiện tại, họ đang ở ngay ngoài thành, chỉ cần định ra kế hoạch tác chiến là có thể xuất phát đi diệt phỉ ngay lập tức!”
- 🏠 Home
- Cổ Đại
- Trọng Sinh
- Phúc Khí Là Của Ta
- Chương 52: Diệt phỉ