Chương 49: Luyện tập

Trần Tùng Ý lắc đầu tỏ ý không có gì, ánh mắt nàng lại nhìn vào chiếc áo nhỏ trong giỏ kim chỉ.

Sợi chỉ trên tay mẹ hiền, thành tấm áo trên mình con thơ. Đường kim mũi chỉ tuy nhỏ nhặt, nhưng đều chan chứa tình yêu thương.

Bởi vì màn đêm đã buông xuống, trên bàn đã thắp đèn, trên chiếc áo nhỏ chưa may xong, một cây kim nhỏ phản chiếu những tia sáng lấp lánh.

Tia sáng này lọt vào mắt Trần Tùng Ý, nhắc nhở nàng rằng, chỉ cần đả thông được bất kỳ một kinh mạch nào trên hai tay, nàng sẽ có thể ngoại phóng chân khí, nâng cao sức chiến đấu của mình.

Muốn đả thông toàn bộ kinh mạch thì vẫn cần thời gian, nhưng để đả thông một mạch thì không phải là chuyện khó.

Mình nên tìm một món vũ khí thuận tay mới được.

Thứ như cây thương của Phong Mân thì không được, tuy tốt nhưng quá nặng, chút chân khí mà nàng luyện ra được chẳng có tác dụng gì mấy.

Đao kiếm cũng không được, quá dễ gây chú ý, sẽ khiến người khác biết nàng có thủ đoạn đối phó với địch, không thể xuất kỳ bất ý giành chiến thắng.

Ở giai đoạn này, vũ khí phù hợp nhất với nàng phải là thứ vừa nhẹ lại vừa không dễ bị phát hiện.

Ví dụ như, những cây kim trong giỏ kia.

"Phu nhân." Khi Viên phu nhân thu dọn đồ đạc, chuẩn bị gọi nàng sang dùng bữa tối, Trần Tùng Ý liền đề nghị: "Buổi tối ta cũng muốn làm vài món đồ nhỏ, không biết có thể cho ta một ít kim chỉ được không?"

"Đương nhiên là được." Viên phu nhân sảng khoái đồng ý: "Lát nữa ta sẽ cho người mang qua."

Thế là, sau khi dùng xong bữa tối, lúc trở về phòng mình, Trần Tùng Ý đã thấy kim chỉ mà nàng cần đã được đưa tới.

Sợ nànglàm đồ mà không có vải, Viên phu nhân còn cho người mang đến cả hai tấm vải.

Đêm đó, dưới ánh nến vàng vọt trong phòng, vài vệt sáng bạc chợt lóe lên.

Sau đó, vài tiếng "phập phập" rất nhỏ vang lên, mấy cây kim thêu đã ghim chặt vào xà nhà bằng gỗ, đuôi kim nối với mấy sợi tơ nhiều màu, đầu còn lại của những sợi tơ được buộc vào tay Trần Tùng Ý.

Chút chân khí mà nàng luyện ra được quả đúng như nàng nghĩ, tuy số lượng ít nhưng chất lượng lại cao, khi tác động lên những cây kim thì vô cùng linh hoạt.

Nếu phóng ra mấy cây kim như thế này, trong lúc đối phương không đề phòng, hoàn toàn có thể gϊếŧ người diệt địch.

"Nhưng vẫn chưa đủ." Trần Tùng Ý thầm nghĩ.

Ở kiếp thứ hai, nàng đã suôn sẻ luyện được võ công gia truyền đến tầng thứ tám. Lượng chân khí dồi dào khi đó giúp nàng có thể "nhất lực phá vạn pháp", tức là dùng sức mạnh tuyệt đối để phá giải mọi chiêu thức, thế nên nàng chưa bao giờ phải tỉ mỉ rèn luyện các kỹ năng gϊếŧ địch hay khống chế đối thủ.

Ấy vậy mà bây giờ, ngay cả việc đả thông một kinh mạch cũng khó khăn đến thế. Có lẽ trong một khoảng thời gian dài sắp tới, lượng chân khí của nàng sẽ ít ỏi đến đáng thương.

Vì vậy, muốn dùng thuật phi châm này để khống chế kẻ địch, ngoài việc tìm được loại kim phù hợp, nàng còn phải biết cách phối hợp với các huyệt đạo nữa.

"Tiểu thư, nước nóng tới rồi đây ạ."

Giọng của Tiểu Liên vang lên từ bên ngoài. Theo lời dặn của Trần Tùng Ý, nàng ấy phải lên tiếng báo trước khi bước vào phòng.

Trần Tùng Ý đang ngồi sau bàn liền thu tay lại, những sợi tơ gắn ở đuôi kim sắt đột nhiên căng cứng, kéo mấy cây kim bay ngược trở về.

Nàng đưa tay ra đỡ, khẽ lướt một cái, mấy cây kim đã được cắm gọn gàng trở lại vào giỏ kim chỉ.

Tốc độ thu kim của nàng quá nhanh, khiến Tiểu Liên hoàn toàn không phát hiện có vật gì vừa bay vụt qua trước mặt mình.

Nàng ấy bước vào, đặt chậu nước nóng lên giá rồi nói với Trần Tùng Ý: "Tiểu thư rửa mặt đi ạ."

"Ừm." Trần Tùng Ý đáp một tiếng rồi đứng dậy đi tới bên chậu nước.

Khi tiếng nước vang lên, ánh mắt của Tiểu Liên vô tình dừng lại trên bàn, nhìn thấy một chiếc túi gấm mới làm được một nửa.

Mặc dù ở kiếp thứ hai, Trần Tùng Ý vẫn mang thân nữ nhi, nhưng những gì nàng học lại toàn là hành quân đánh trận, gϊếŧ người bày binh bố trận.

Còn công việc nữ công gia chánh này, nàng đã học từ kiếp trước khi còn ở Trình gia. Dù đã lâu không động tới, nhưng khi làm lại thì vẫn nhanh hơn nàng tưởng.

Sau khi lau mặt và tay xong, nàng quay người lại thì thấy Tiểu Liên đang đứng bên bàn, mắt không rời khỏi chiếc túi gấm.

Tiểu Liên xuất thân nghèo khó, lại từng phải lưu lạc, nên chỉ biết vá víu thô sơ chứ hoàn toàn không rành những việc thêu thùa tinh xảo thế này, vì vậy không giấu được vẻ ngưỡng mộ.

Ngay lúc nàng ấy định đưa tay sờ thử chiếc túi gấm tinh xảo, thì đã thấy tiểu thư từ phía sau đi tới, ngồi xuống trước bàn rồi nói với mình: "Muốn học không? Vậy tối nay ta dạy em, em cũng giúp ta làm một cái."

"Được không ạ?" Nhận được câu trả lời khẳng định, Tiểu Liên vui mừng khôn xiết: "Cảm ơn tiểu thư!"

"Cô bé ngốc này." Trần Tùng Ý bất đắc dĩ lắc đầu, có gì mà phải vui đến thế chứ?

Trong tương lai gần, chắc chắn sẽ có rất nhiều lúc nàng cần dùng đến túi gấm.

Bây giờ lại không có cơ hội ra ngoài mua, nên đương nhiên là phải làm thêm vài cái để dự phòng. Có Tiểu Liên giúp một tay, nàng cũng nhàn hơn đôi chút.

Sau khi làm xong túi gấm, nàng sẽ đặt những kế sách cần thiết vào bên trong.

Đợi khi Phong Mân dẫn người trở về, trước lúc xuất phát đi dẹp thổ phỉ, nàng sẽ đưa túi gấm cho hắn.

-

Giữa núi non trùng điệp và đồng không mông quạnh.

Phong Mân cưỡi ngựa phi nước đại suốt đêm không nghỉ.

Kể từ khi rời khỏi huyện Vân Sơn, hắn chỉ dừng lại một lần duy nhất để cho Đạp Tuyết uống nước, còn mình thì dựa vào gốc cây nghỉ tạm. Khi trời sẩm tối, hắn lại dựa vào ánh sao chỉ đường để tiếp tục lên đường.

Bởi vì nàng đã nói, hắn và Phàn tướng quân sẽ gặp nhau ở phía tây bắc của thành Định Châu.

Ban đêm có sao trời dẫn lối, con đường phía trước lại càng thêm rõ ràng.

Bên dòng suối róc rách, Phong Mân vỗ về lên đầu Đạp Tuyết: "Mày chạy mệt rồi phải không? Cố gắng thêm chút nữa, đợi khi về ta sẽ cho mày nghỉ ngơi thật tốt, cho mày ăn loại cỏ Hoàng Trúc ngon nhất."

Đạp Tuyết như hiểu được tiếng người, liền dùng mũi cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, khẽ hí một tiếng.

Phong Mân bèn một lần nữa leo lên ngựa, xác định lại phương hướng rồi thúc ngựa tiến về phía trước: "Giá!"