Nếu không có khả năng thay đổi cục diện, có lẽ hắn sẽ chọn khoanh tay đứng nhìn.
Nhưng Trần Tùng Ý đã chỉ rõ đường, nói cho hắn biết nên làm thế nào, hắn không thể không nhúng tay.
Lưng hắn rời khỏi tường, đứng thẳng người dưới ánh nắng trưa cuối xuân: "Ta về nói với Phó đại nhân bọn họ ngay, rồi lập tức lên đường đi Định Châu." Binh quý thần tốc, lần này bắt buộc phải dẫn binh đi thanh trừng trước khi đám ác phỉ kia kịp phản ứng, tuyệt đối không thể cho chúng cơ hội chia lẻ ra, trốn vào núi rừng.
Trần Tùng Ý không hề ngạc nhiên trước lựa chọn của hắn.
Nàng gật đầu, nói: "Vậy chúc Tam thiếu mã đáo thành công."
Phong Mân đi ra khỏi tàng cây.
Trần Tùng Ý đứng sau lưng hắn, nhìn bóng lưng hắn.
Nàng không chút nghi ngờ Phong Mân trở về, chuyện này nhất định có thể bàn thành.
Trên đời này, người hận hoạn đảng có thể kể ra không ít, ngoài Phong Mân sau này bị chặn quân lương, công lao và cả việc trưng binh, thì chính là Phó Đỉnh Thần đã đấu với chúng nửa đời.
Phó đại nhân tuy rất trầm ổn, nhưng khi có cơ hội, ông ấy cũng tuyệt đối không do dự.
Bên ngoài có tinh binh của Phàn Khiên chi viện, bên trong có Phó Đỉnh Thần trấn giữ hậu phương, lần thanh trừng này tuyệt đối sẽ không có gì bất trắc.
Mà Phong Mân sắp lên đường đi Định Châu, vậy nàng cũng phải nhanh chóng chuẩn bị cho bước tiếp theo.
-
Ngoài huyện Vân Sơn, Liên Vân Trại.
Sảnh đường tầng một náo nhiệt, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng của tầng hai.
Đầu lĩnh thổ phỉ hung hãn với vết sẹo vắt ngang sống mũi, mặt mày sa sầm ngồi trên chiếc ghế trải tấm da hổ nguyên vẹn, nghe Nhị đương gia báo cáo xong thu hoạch và tổn thất của tháng này, bèn phất tay: "Lui đi."
Nhị đương gia trông có vẻ thư sinh yếu đuối, không giống thổ phỉ trong sơn trại mà lại giống sư gia ở huyện nha hơn, thấy vậy bèn gấp sổ sách lại rồi lui xuống.
Chỉ còn lại vị Đại đương gia mới gia nhập chưa lâu này ở lại.
Buổi trưa ở Liên Vân Trại rất náo nhiệt, tuy hôm nay cướp đường trong sơn cốc thất bại, không thu hoạch được gì, nhưng tổn thất của bọn họ cũng không quá nặng nề, kiểm kê lại cũng chỉ chết vài người. Đám mã phỉ liền để cho đám ca kỹ cướp về cùng với đàn bà trong trại tiếp tục tấu nhạc tiếp tục nhảy múa.
Bọn họ vừa uống rượu, dùng cồn làm tê liệt cơn đau từ vết thương, vừa lớn tiếng chửi rủa những kẻ đột nhiên xuất hiện phá đám trong cốc hôm nay:
"Nếu không phải mấy tên đó, hôm nay chúng ta đã cướp được đoàn xe kia rồi! Nghe nói người ngồi trong xe ngựa đó còn là một vị quan lớn đi nhậm chức ở nơi khác? Vậy thì phải mang theo bao nhiêu ngân phiếu chứ!"
Có người nói: "Đúng đúng đúng, tiểu thϊếp bên cạnh ông ta không biết xinh đẹp đến mức nào đâu!"
Tên mã phỉ bên cạnh lập tức cười mắng: "Tiểu thϊếp, tiểu thϊếp, ngươi chỉ biết tiểu thϊếp – xinh đẹp nữa thì có ích gì? Cướp về chẳng phải vẫn phải để lại cho công tử sao, chúng ta cùng lắm chỉ được ngắm cho đã mắt, nhìn mà không được ăn không khó chịu sao?"
"Khó chịu, đương nhiên là khó chịu rồi, nhìn thấy mà không ăn được." Tên mã phỉ thèm thuồng tiểu thϊếp trong xe ngựa nấc một cái ợ rượu: "Giống như lần trước Mã công tử cướp về mụ đàn bà kia, con mẹ nó đẹp quá xá, Hồng lão tứ ta cả đời này chưa từng thấy người đàn bà nào đẹp như vậy! Nếu cướp được về làm vợ ta, ta chết cũng cam lòng!"
"Xem cái tiền đồ của ngươi kìa!"
Nhưng chế nhạo thì chế nhạo, đám mã phỉ trong đại sảnh vốn đang làm những việc khác nhau, nói những chuyện khác nhau, bị lời của Hồng lão tứ khơi gợi lại ký ức, trong lòng nhất thời đều cảm thấy đồng cảm.
Nữ nhân cướp về lần trước quả thật rất đẹp, trượng phu của nàng ta không biết điều, trong nhà có người vợ đẹp như vậy bị Mã công tử để ý mà còn không biết chủ động dâng lên, lại còn muốn trốn đi. Hắn ta cậy mình từng làm giáo đầu cấm quân, có chút võ nghệ, liền dám một mình dẫn vợ lên đường, kết quả chẳng phải vẫn rơi vào tay Mã công tử sao?
Bọn họ đi cùng Mã công tử, đàn ông bị bắt về, đàn bà cũng bị bắt về. Tối hôm đó công tử chơi thật thỏa thích, ngay trước mặt nam nhân của nàng ta mà hành hạ người đẹp đó, tiếng khóc của người đàn bà bọn họ ở bên ngoài đều nghe thấy.
Thằng cháu Mã Nguyên Thanh này quả thật có sở thích bệnh hoạn.
Mấy năm nay, hắn ta đã sai bọn họ chặn bao nhiêu đoàn buôn, cướp bao nhiêu gái nhà lành.
Hôm đó hắn ta hành sự ngay trước mặt trượng phu người ta, còn bắt người ta phải phối hợp, mỹ nhân một khi không phối hợp, hắn ta liền sai thuộc hạ cắt một miếng gì đó trên người gã đàn ông kia. Tên đàn ông đó trước bị chặt hai ngón tay, sau lại bị cắt một bên tai, mỹ nhân kia dù có trinh liệt đến mấy cũng phải khuất phục.
"Haizz, tiếc thật, chúng ta chỉ là người của Liên Vân Trại, không phải là dòng chính của Mã gia, không thể giống như mấy tên hộ vệ kia được ở bên trong xem."
"Cứ tưởng đợi Mã công tử chơi chán rồi, chúng ta còn có thể ké được chút canh thịt, ai ngờ đại mỹ nhân kia lại tự vẫn, thật quá đáng tiếc."