Chương 39: Môn sinh đắc ý

Ở phía bên kia sân, Viên phu nhân đã sớm chuẩn bị phòng ốc, sắp xếp chỗ ở ổn thỏa cho Phó phu nhân và nàng con gái nhỏ của nàng ấy.

Tuy không quen biết Trần Tùng Ý, nhưng nàng ấy cũng xem nàng như vãn bối thân thiết của Phó phu nhân, chuẩn bị nước nóng để nàng tắm rửa, thay bộ quần áo đang mặc.

Y phục của Trần Tùng Ý tuy không dính máu, nhưng vạt áo đã bị chính nàng xé rách tả tơi, còn dính không ít bụi bẩn.

Nàng cảm ơn Viên phu nhân, chỉ giữ Tiểu Liên lại bên cạnh, không cần nha hoàn của Viên phu nhân giúp đỡ.

Mãi đến khi nha hoàn lui ra, đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn lại nàng và Tiểu Liên, tinh thần Trần Tùng Ý mới thực sự thả lỏng đôi chút.

Ngồi trước bàn trang điểm, nàng nghe Tiểu Liên gọi một tiếng “Tiểu thư”, rồi đưa chiếc khăn đã vắt khô qua – lúc nhận khăn, nàng chỉ cảm thấy tay của Tiểu Liên không ngừng run rẩy.

Trần Tùng Ý thầm thở dài, quay người khỏi bàn trang điểm, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng ấy.

Ánh mắt Tiểu Liên chạm phải mắt nàng, nhìn thấy đôi mắt của tiểu thư dưới ánh sáng ban ngày hắt vào từ cửa sổ tựa như hổ phách màu sáng, bên trong phản chiếu hình ảnh nhỏ bé của chính mình.

Trần Tùng Ý hỏi: “Sợ rồi à?”

Tiểu Liên theo bản năng gật đầu, nhưng nghĩ đến điều gì đó, lại vội vàng lắc đầu.

Trần Tùng Ý nhìn nàng ấy một lát, mới buông tay ra, cầm lấy chiếc khăn thấm nước nóng từ tay cô bé.

Nàng vừa quay người lau đi vết bẩn trên mặt và tay, vừa khẽ nói: “Em theo ta, sau này sẽ còn gặp nhiều chuyện như thế này nữa.”

Tiểu Liên cắn môi, không nói gì.

“Tất cả những điều này khác xa cuộc sống bình yên mà em mong muốn, nhưng ta đã hứa sẽ thay đổi vận mệnh của em, sẽ để em sau khi tìm thấy hạnh phúc có thể sống lâu dài, không bị ai quấy rầy – muốn làm được điều đó, đây là những chuyện phải trải qua.”

Nàng cúi đầu, dùng khăn ướt lau đi chút bụi bám trên đuôi tóc.

Nhớ lại lời hứa trước kia với Tiểu Liên rằng sẽ không bỏ rơi nàng ấy, sẽ để nàng ấy theo bên cạnh mình cho đến năm hai mươi lăm tuổi, nhưng giờ nghĩ lại, lời hứa như vậy dường như có phần thiếu sót.

Nếu sau này mỗi cuộc chiến nhằm thay đổi vận mệnh, xoay chuyển đại cục đều khốc liệt như hôm nay, thì một người chưa từng trải qua tôi luyện máu lửa như Tiểu Liên cũng không phải sinh ra để dành cho chiến trường như Phong Mân, có lẽ không nên tiếp tục ở bên cạnh mình.

Động tác lau đuôi tóc của Trần Tùng Ý khựng lại:

Có lẽ mình nên tìm một nơi nào đó, ví dụ như một sơn trại yên bình, rồi an bài cho nàng ấy ở đó.

Khi dòng suy nghĩ của nàng bay ra khỏi căn phòng, bay đến tận vùng biên ải, nghĩ đến những sơn trại chưa bị Lệ Vương đích thân chiêu an bây giờ có khung cảnh ra sao, cuộc sống của mọi người ở đó thế nào, cha mẹ mình vẫn còn rất trẻ, huynh trưởng hình như mới một tuổi, ngay cả cô con gái nhỏ của Phó đại nhân cũng lớn hơn hắn khá nhiều, thì giọng nói khe khẽ của Tiểu Liên vang lên:

“Tiểu thư cùng Phong công tử cứu vị Phó đại nhân đó, và cả những việc mạo hiểm khác sau này người định làm, đều là để thay đổi vận mệnh của những người như em phải không ạ? Nếu là như vậy, thì em không sợ đâu ạ.”

Nàng ấy lấy hết dũng khí, nói lại lần nữa với tiểu thư đang nhìn mình trong gương: “Nếu là như vậy, thì em không sợ đâu ạ.”

Trong căn phòng rộng rãi nhất ở hậu viện nha huyện, nghe ân sư kể lại quá trình bị tấn công trong sơn cốc, sắc mặt Viên Minh thay đổi liên tục.

Mặc dù Phó Đỉnh Thần đã tránh nặng tìm nhẹ, bỏ qua những chỗ nguy hiểm nhất, nhưng sau khi Viên Minh nghe xong, vẫn "phịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt ông.

Vị Truyền Lư của khoa cử khóa trước này lẽ ra nên vào Hàn Lâm Viện, đi theo con đường văn thần thanh quý nhất của Đại Tề, được bồi dưỡng như một trữ tướng.

Nhưng giờ khắc này, vị đại nhân trẻ tuổi này lại cúi đầu, xấu hổ cắn răng, bờ vai khẽ run rẩy: "Là học trò vô năng..."

Nếu không phải vì ân sư nhớ thương mình, chuyến đi Cựu Kinh lần này đã không đi đường bộ, cố ý đến huyện Vân Sơn thăm hắn.

Nếu mình ở huyện Vân Sơn có khí phách, có bản lĩnh, sớm đã dẹp yên nạn cướp bóc xung quanh, thì hôm nay đoàn của ân sư đã không bị tấn công, không phải trải qua cảnh thập tử nhất sinh.

Đây cũng là lý do vì sao ở một thời không khác, khi Phó đại nhân bệnh mất ở Cựu Kinh, Viên Minh bị điều đến vùng biên ải sẽ bạc đầu già đi sau một đêm, viết ra bài văn tế lưu truyền hậu thế, chữ chữ đẫm máu đó.

Hắn đổ hết lỗi cái chết của ân sư lên đầu mình, cả đời không thể tha thứ cho sự bất tài của bản thân.

Phó Đỉnh Thần nhìn người môn sinh đắc ý này của mình, không kìm được mà thở dài trong lòng.

"Giám Chi." Phó Đỉnh Thần đứng dậy khỏi ghế, đến trước mặt hắn, đặt tay lêи đỉиɦ đầu hắn: "Tuyệt đối đừng tự trách mình."

Phó Đỉnh Thần rất rõ ràng, cho dù đổi lại là mình thời trẻ ở huyện Vân Sơn này, cũng không thể làm tốt hơn hắn.

Lực lượng vũ trang mà huyện có thể điều động chỉ có bấy nhiêu, triều đình cũng không thể điều động quân đội đến, chỉ dựa vào Viên Minh thì tuyệt đối không có cách nào dẹp yên nạn cướp bóc xung quanh được.

Nếu thật sự có thể dùng sức lực cá nhân thay đổi tất cả những điều này, thì những người trong triều đình cũng đã không đày hắn đến đây.