Chương 6

Giang Thời để ý, giọng nói hệ thống dùng từ "quay trở lại" chứ không phải "đến với", rõ ràng là thiết kế riêng cho người chơi cũ. Có thể thấy nhà phát hành đã dốc hết tâm sức cho đợt comeback lần này.

Cậu nhanh chóng thích nghi với ánh sáng thay đổi. Khung cảnh xung quanh đã chuyển từ khoang giả lập hiện đại sang một căn phòng gỗ trống trải, cũ kỹ. Một tấm biển treo ngay trước mặt, xiêu vẹo viết mấy chữ: "Điểm lưu trữ tạm thời".

Giang Thời dời mắt khỏi tấm biển, chú ý đến thiếu niên đang đứng cách đó không xa. Bộ vest chỉnh tề có phần không hợp tuổi, nhưng lại ăn khớp một cách kỳ lạ với khí chất "ông cụ non" của cậu ta.

Là người quen cũ. Giang Thời liếc mắt đã nhận ra vị quản gia NPC này, người mà năm xưa cậu chỉ cần một cái nhìn đã chọn trúng từ thị trường chấp sự. Từ ánh mắt oán hận đó, cậu cũng cảm nhận được lời tố cáo câm lặng về việc mình đã không nói một lời mà biến mất tăm.

Cậu có chút áy náy, ho khan hai tiếng: "...Tư Hành, lâu rồi không gặp."

NPC Tư Hành nhìn cậu: "Đúng là lâu rồi không gặp, thưa ngài. Tên mới của ngài thật cá tính."

Giang Thời cười: "Tôi cũng thấy vậy."

"Không ngờ sau năm năm vẫn có thể tiếp tục phục vụ ngài, thật vinh hạnh quá đỗi. Lúc nhận được tin từ ý thức thế giới, tôi cũng có chút vừa mừng vừa lo." Gương mặt non nớt của Tư Hành vẫn treo một nụ cười như không, "Ngài biết đấy, theo thỏa thuận, chỉ cần khoảng một tháng nữa thôi, tôi đã có thể công thành danh toại, trở về thị trường chấp sự tìm chủ nhân mới. Không ngờ ngài lại quay về gia hạn hợp đồng ngay trước khi tôi kịp "vinh quang về hưu", thật khiến tôi khâm phục tinh thần trọng chữ tín của ngài."

Năm xưa Giang Thời chọn Tư Hành chính là vì cái miệng độc địa, thấy ai cũng cà khịa của cậu nhóc này rất hợp gu cậu. Giờ đây nghe lại một tràng mỉa mai, cậu chẳng những không giận mà còn có cảm giác thân thuộc như về nhà. Cậu vui vẻ tiếp nhận, dường như không nghe ra ý tứ trong lời Tư Hành, nhìn quanh một vòng, chút áy náy ban nãy cũng bay biến. Cậu nhướng mày: "Đây là?"

Dù đã rất lâu, nhưng Giang Thời vẫn nhớ nơi cậu offline năm đó là ở ngoại ô chứ không phải trong một căn nhà gỗ cũ nát thế này.

Tư Hành cung kính trả lời: "Đây là điểm lưu trữ tạm thời, thưa ngài."

Đầu ngón tay Giang Thời gõ lên tấm biển: "Tôi biết chữ."

Tư Hành mặt không đổi sắc: "Vì những năm gần đây thế giới không ngừng được khai phá, tài nguyên của thế giới cũ cũng được tích hợp. Trong khoảng thời gian ngài "mất tích", game đã mở rộng từ khu 3 đến khu 10 hiện tại." "Gần đây đại lục Sáng Kỷ Nguyên vô cùng náo nhiệt, vì vậy ý thức thế giới đã tập hợp tất cả những "lữ khách" tạm thời rời đi trong thời gian dài tại khu vực Siliya. Ngài cũng không ngoại lệ."

Giang Thời: "Vậy nên?"

Tư Hành: "Vậy nên, nơi này tuy đơn sơ, nhưng lại là trung tâm lưu trữ vật tư của ngài trong thời gian hoạt động ở Siliya. Mọi thứ ở đây đều kết nối với kho lưu trữ trong dinh thự của ngài, ngài có thể thực hiện mọi thao tác liên quan đến tài sản."

Sau một hồi giải thích vòng vo, Giang Thời cũng đã hiểu. Siliya là khu vực tân thủ. Lần này, tất cả người chơi cũ đều được dịch chuyển về đây để tiện cho việc quản lý dữ liệu.

Mở bảng điều khiển, Giang Thời quả nhiên thấy một loạt nhiệm vụ quay lại. Độ khó không cao nhưng phần thưởng lại gấp mười, thậm chí hai mươi lần nhiệm vụ thông thường, rõ ràng là để những người chơi tụt hậu như cậu có thể nhanh chóng bắt kịp.

Cậu đóng bảng nhiệm vụ, không còn băn khoăn về điểm xuất hiện nữa. Cậu nhìn quản gia NPC, nói chân thành: "Năm năm tôi không ở đây, cậu vất vả rồi."

Tư Hành liếc cậu, lời nói hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt khinh khỉnh: "Không vất vả, thưa ngài. Mỗi tháng tôi đều đúng hẹn rút thù lao từ tài khoản của ngài, tất cả đều là việc tôi nên làm."

Giang Thời bật cười: "Không, ý tôi là... với trí nhớ bình thường của cậu, sau năm năm lười biếng lại bị yêu cầu đột ngột nhận nhiệm vụ, phải nhớ một đoạn thoại dài như vậy trong vài giây, đúng là vất vả thật."

Gương mặt vốn đã kênh kiệu của Tư Hành lập tức sa sầm: "Cảm ơn sự quan tâm của ngài."

Giang Thời không đôi co nữa. "Giúp tôi mở kho."

Tư Hành: "Vâng, thưa ngài."

Với sự giúp đỡ của Tư Hành, Giang Thời kết nối thành công với kho vật tư. Lướt một vòng, cậu chọn ra một ít phù văn và vài món đạo cụ hữu dụng để lấp đầy ba lô. Sau khi điều chỉnh trọng lượng đến trạng thái tốt nhất, Giang Thời mới nhìn lại quản gia của mình: "Vậy Tư Hành, tiếp theo tôi nên làm gì, cậu có đề nghị gì không?"

Tư Hành đáp: "Ngài có thể tìm hiểu về những ân huệ mới mà ý thức thế giới ban tặng."

Giang Thời gật đầu, mở giao diện thông báo. 《Sáng Kỷ Nguyên》 bùng nổ như vậy không phải không có lý do. "Game là đời thực", không chỉ có nghĩa là người chơi có thể vào đây "đào vàng", mà còn trao cho mỗi NPC một cuộc đời hoàn chỉnh. Giống như Tư Hành, tất cả NPC đều có cá tính và thân phận độc lập. Thế giới này đối với họ là thật, và họ là một phần quan trọng trong trật tự của nó.