Chương 15

Dứt lời, hắn liếc nhìn thời gian, hai tay đút túi quần, quay đầu bước đi không thèm ngoảnh lại: "Chắc không còn việc gì nữa chứ? Vậy tôi về nghỉ ngơi trước đây, trận đấu này quả thực cũng quá mệt người rồi."

Phá Quân Bá Bá không lên tiếng, những người khác cũng chẳng ai dám ho he.

Chỉ có một bóng người màu xanh lá cây từ trong đám đông bất ngờ lao ra, chẳng thèm để ý đến sắc mặt đen sì của ngài hội trưởng, "vυ"t" một cái đuổi theo sau.

Ngư Vi Trạch đã sớm nghe thấy tiếng bước chân đang dần đến gần phía sau.

Hắn chẳng hề quay đầu lại, cũng không biết phán đoán kiểu gì, bỗng nhiên nghiêng người sang một bên, bất động thanh sắc tránh thoát cú ôm chầm lấy của đối phương.

Một giọng nói đầy vẻ tủi thân vang lên: "Sư phụ, người tránh cái gì chứ, người ta chỉ muốn an ủi người một chút thôi mà! Người cũng không nhìn xem đám người trong công hội càng lúc càng quá đáng, trong cuộc họp chiến thuật, rõ ràng phương án của người tốt hơn, thế mà bọn họ cứ nhất quyết bè phái để chèn ép người.

Bây giờ trên sân đấu xảy ra vấn đề rõ rành rành như thế, nếu không phải nhờ người tùy cơ ứng biến giành được điểm tích lũy hạng nhất ván này, thì nói không chừng tổng xếp hạng còn chẳng lọt nổi vào top 4 ấy chứ. Kết quả thì hay rồi, chẳng những không được nửa lời cảm ơn lại còn bị kiếm chuyện đổ vỏ, đúng là được đằng chân lân đằng đầu, người có nợ nần gì bọn họ đâu!"

Ngư Vi Trạch không nhìn thiếu niên toàn thân xanh lá sau lưng, cứ thế đi thẳng vào phòng nghỉ riêng trong lãnh địa công hội: "Ồ, đúng là nợ bọn họ thật."

"Phì. Người nợ là nợ hội trưởng tiền nhiệm, chứ đâu có nợ tên Phá Quân Ba Ba kia!"

Ngư Vi Trạch: "Tôi lại khá thích cái dáng vẻ bọn họ nhìn tôi ngứa mắt, nhưng vẫn cứ phải cầu cạnh tôi làm việc."

Cậu nhóc xanh lá có một cái ID cực kỳ phù hợp với hình tượng của mình: "Lục Sắc Khống" (Kẻ cuồng màu xanh).

Với tư cách là đệ tử của Ngư Vi Trạch, lúc này cậu càng nhìn thái độ dửng dưng của sư phụ lại càng thấy tức anh ách: "Sư phụ nói xem tên Ba Ba kia dựa vào cái gì chứ, rốt cuộc là dựa vào cái gì! Chỉ dựa vào việc hắn vớ được cái quyền quản lý công hội là có thể diễu võ dương oai ở đó sao?"

"Chứ sao nữa? Hay là nhóc cũng kiếm cái chức hội trưởng mà làm đi?"

Ngư Vi Trạch sắp xếp lại đồ đạc trong ba lô, nhớ tới chuyện lạ lúc vừa về server, tiện tay mở danh sách bạn bè lên, "Nhưng mà cũng sắp rồi, theo bản hợp đồng tôi đã hứa với lão Dịch, sau khi giải đấu này kết thúc thì chắc cũng đến hạn."

"Đù, cuối cùng cũng coi như khổ tận cam lai! Sư phụ, sau này người định đi đâu? Chỉ cần người rút lui, thì ngay lập tức em cũng sẽ đi theo người. Nhìn cái tên Ba Ba kia ngứa mắt lâu rồi, đi cho khuất mắt!" Lục Sắc Khống xoa cằm tưởng tượng về viễn cảnh tươi đẹp sau khi rời khỏi Thập Tự Quân, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên tận mang tai.

Hí hửng thất thần một lúc, đến khi ngẩng đầu lên, cậu mới phát hiện Ngư Vi Trạch giống như bị ai ấn nút tạm dừng, đứng sững ở đó không nhúc nhích.

Lục Sắc Khống chớp mắt đầy nghi hoặc: "Sư phụ, người lại chơi trò gì đấy? Một hai ba, người gỗ à? Cần em phối hợp không?"

Ngư Vi Trạch không trả lời, nhưng cuối cùng cũng cử động.

Hắn dường như không dám tin vào mắt mình, lướt đi lướt lại danh sách bạn bè từ đầu đến cuối mấy lần.

Sau đó mới xác nhận cái hình đại diện nằm trơ trọi trong danh mục 【Nội Thương】 mà hắn lập riêng, thế mà lại thực sự biến mất rồi.

Con số 0/1 ban đầu giờ biến thành 0/0, vô cùng bắt mắt, có thể nói là "nhìn thấy mà giật mình".

Nhưng hiện thực tàn khốc bắt buộc phải chấp nhận là —— chỉ trong khoảng thời gian hắn đi sang máy chủ thi đấu đánh một trận vòng vây, cái tài khoản bạn bè mà hắn trân trọng giữ gìn suốt 5 năm trời, cứ thế không cớ nào mà biến mất khỏi danh sách của hắn?

Ngư Vi Trạch lần nữa rơi vào trạng thái đứng hình.

Hồi lâu sau, hắn chọn liên hệ với Chăm sóc khách hàng (CSKH).

Rất nhanh đã nhận được phản hồi từ hệ thống: 【Chào bạn thân mến, dựa trên vấn đề bạn gửi, chúng tôi đã tiến hành kiểm tra xác minh. Đây chỉ là do người chơi kia đã thực hiện thao tác xóa bạn bè, chứ không hề tồn tại lỗi dữ liệu hệ thống nào đâu ạ. Mong bạn hãy dũng cảm đối mặt với hiện thực, và suy ngẫm xem trước đây mình có hành vi xấu xa nào đắc tội với người ta không nhé! Không biết bạn có hài lòng với dịch vụ lần này không, nhớ đánh giá 5 sao nha, chụt chụt ~^_^~】

Ngư Vi Trạch: "..."

Chụt chụt? Hắn nghi ngờ cái đứa CSKH này đang chế giễu mình.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc phức tạp, mơ hồ không xác định.

Ngư Vi Trạch mở giao diện tìm kiếm bạn bè, nhập vào ID game: "Sữa Có Độc".