Chương 11

Sau khi vào phó bản, cốt truyện giai đoạn đầu tự nhiên được kích hoạt.

Một nhóm người vừa dọn dẹp tiểu quái ven đường, vừa đi sâu vào trong động.

Mấy người này ngoại trừ Giang Thời ra thì đều là người quen, rảnh rỗi nhàm chán, bèn tán gẫu vài câu.

Sát Quỷ Thần ở đó trêu chọc tân thủ: "Nói sư phụ mày đáng tin cậy thì cũng đáng tin cậy, dù sao cũng biết kéo đi phó bản còn giúp cày trang bị. Nhưng mà nói không đáng tin, thì cũng thật sự không đáng tin. Nhiều nghề nghiệp như vậy có thể chọn, sao cuối cùng lại để một đứa newbie như mày nhảy vào cái hố sâu Cơ Giới Sư này? Để cảm nhận trải nghiệm tuyệt diệu của việc "tiền nhiều não tàn" à?"

Lần này không đợi Phàm Bố Hài lên tiếng, tân thủ đã yếu ớt xen vào: "Việc chọn nghề nghiệp không trách sư phụ em, là do em nhất định muốn chơi Cơ Giới Sư."

Nói xong lại dừng một chút, vô cùng kiên định bổ sung một câu: "Ngư Thần là thần tượng của em."

Giang Thời vốn dĩ vẫn luôn lẽo đẽo theo sau đám người xem họ dọn quái lười biếng, nghe vậy mới liếc nhìn tên tân thủ kia một cái.

Giây tiếp theo, Sát Quỷ Thần đã nói ra tiếng lòng của cậu: "Ngư Vi Trạch? Mày là fan của ổng á? Thật ra tao vẫn không hiểu, đám fan như tụi mày rốt cuộc là vì cái gì, lẽ nào là vì sự tâm cơ của ổng?"

Vừa nhắc đến thần tượng, khí thế của tân thủ lập tức khác hẳn: "Ngư Thần là bậc thầy chiến thuật được cả nhà phát hành 《Sáng Kỷ Nguyên》 công nhận đấy, em chính là vì anh ấy nên mới chơi game này!"

Giang Thời bình thường không hay cười, trừ khi thật sự không nhịn được.

Tiếng cười này không lớn, nhanh chóng bị tiếng suối xung quanh che lấp, không để cho cậu tân thủ kia nghe thấy mà liều mạng bảo vệ thần tượng của mình.

Nhưng mà cũng không nói sai gì, một cách nói khác của "tâm cơ", chẳng phải chính là "bậc thầy chiến thuật" sao.

"Phải phải phải, đúng là bậc thầy chiến thuật." Sát Quỷ Thần cũng không đến mức hạ thấp thần tượng trước mặt fan cuồng, hắng giọng, "Thật ra tao cũng không quan tâm mấy chuyện giải đấu lắm, so với mấy cái này, thì càng quan tâm đến mấy chuyện hóng hớt hơn."

Sát Quỷ Thần chuyển sang giọng điệu tò mò: "Nhắc đến Ngư Vi Trạch, năm đó chẳng phải ồn ào vụ ổng tỏ tình chân thành rồi bị người ta cho leo cây sao? Kết quả bao nhiêu năm trôi qua rồi, chính chủ bị tỏ tình kia vẫn chưa bị moi ra thân phận à? Đám fan hâm mộ tụi mày cũng không có chút tin tức nào, khả năng tình báo này cũng yếu quá rồi đấy?"

Tân thủ: "Em là fan sự nghiệp."

Sát Quỷ Thần: "Thôi... được."

Tân thủ: "Nhưng mà theo tin tức em biết được, đối tượng tỏ tình này của Ngư Thần chắc chắn cũng không phải dạng vừa đâu."

Sát Quỷ Thần lập tức hóa thân thành người tung hứng: "Ồ?"

Giang Thời vốn dĩ đang đi cuối đội, nghe thấy có hóng hớt của Ngư Vi Trạch, liền bất động thanh sắc tiến lên vài bước.

Tân thủ: "Các anh chắc chắn không biết đâu, Ngư Thần bây giờ vẫn thường xuyên lên sườn núi Tam Đình để đợi ánh trăng sáng của anh ấy. Tuy nghi thức tỏ tình năm đó không thể hoàn thành, nhưng đám fan hâm mộ tụi em vẫn luôn tin tưởng, Ngư Thần nhất định có thể đợi được ngày mây tan thấy trăng sáng, tình cảm sự nghiệp đều bội thu, cuối cùng ôm được mỹ nhân về!"

Giang Thời lúc đầu nghe đoạn trước vẫn không có cảm giác gì, cho đến khi ba chữ "sườn núi Tam Đình" lọt vào tai, biểu cảm của cậu cứng lại một cách vi diệu.

Sau đó, mấy người đang tán gẫu rôm rả phía trước liền nghe thấy người chơi trở về vẫn luôn im lặng kia đột nhiên lên tiếng: "Cho hỏi một chút... Lần tỏ tình mà các cậu nói, có phải là vào ngày 7 tháng 7 năm 2032 không?"

Tân thủ kinh ngạc: "Bạn cũng là fan Ngư Thần hả? Bạn nhớ rõ ghê!"

Giang Thời: "..."

Có thể không rõ sao?

Ngày 7 tháng 7 năm 2032, Ngư Vi Trạch hẹn cậu quyết chiến ở sườn núi Tam Đình.

Kết quả đúng lúc có việc đột xuất, ngày đó cũng trở thành ngày cậu chính thức bỏ game.

Cái gì mà nghi thức tỏ tình long trọng, cái gì mà hình tượng si tình son sắt không đổi, chẳng lẽ thật sự không phải là do một gã đàn ông có lòng dạ hẹp hòi như lỗ kim vì bị cho leo cây nên thù dai ghi hận à?

Giang Thời im lặng một lát, âm thầm mở danh sách bạn bè, ánh mắt dừng lại trên ID game vẫn đang trong trạng thái offline kia.

Ồ, cho leo cây một lần liền thù dai năm năm?

Với cái tính cách nhỏ nhen thù vặt của gã đàn ông này, nếu biết cậu đã trở lại game, không biết còn chuẩn bị thủ đoạn gì để chọc ghẹo cậu đây.

Nhưng mà xin lỗi, muốn báo thù là không thể nào, cả đời này cũng không thể nào.

Bên cạnh, tân thủ dùng giọng điệu tiếc nuối xen lẫn ngưỡng mộ: "Haizz, không biết khi nào mới có cơ hội kết bạn với đại thần cấp cao nhất này nữa, mà cho dù muốn để họ thấy đơn xin kết bạn cũng không có cách nào, danh sách bạn bè của đại thần như Ngư Thần chắc chắn lúc nào cũng đầy ắp rồi nhỉ?"

Một loạt thao tác xóa bạn bè trôi chảy mạch lạc trong một nốt nhạc, Giang Thời đóng bảng bạn bè lại đúng lúc nghe thấy câu nói này, liền cười một cách đầy khích lệ: "Cậu thật ra có thể thử xem, bây "giờ chắc có slot bạn bè rồi đấy."

Tân thủ bán tín bán nghi tìm kiếm ID game của Ngư Vi Trạch, nhấn gửi lời mời kết bạn.

Giây tiếp theo: "!"

"Thật này! Ngư Thần có slot bạn bè trống rồi!"

Tuy biết rằng cho dù có trống chỗ thì cũng không đến lượt mình, nhưng cậu fan cuồng tân thủ vẫn vô cùng phấn khích vì lời mời kết bạn mình vừa gửi đi, lập tức nhanh chóng gửi thêm mấy cái nữa, trong phần ghi chú lời mời bày tỏ một tràng tỏ tình chân thành.

Đây tuyệt đối là lần tiếp xúc gần gũi nhất với thần tượng của cậu rồi!

Tác giả có lời muốn nói:

Công (Ngư Vi Trạch) vẫn đang ở máy chủ thi đấu: ?